Chương 31 – Rèn luyện Huyền học Theo Trường phái Gnosis

✏ Tác giả: Samael Aun Weor, 📖 Tâm Lý Học Cho Sự Chuyển Hóa Triệt Để

Học Gnosis và áp dụng các ý tưởng trong sách này là khẩn cấp cho việc rèn luyện bản thân một cách nghiêm túc.

Tuy nhiên, chúng ta không thể rèn luyện bản thân với mục đích làm tan rã một cái Tôi nào đó nếu chúng ta chưa quan sát nó.

Việc quan sát bản thân sẽ mở đường cho ánh sáng chiếu xuyên vào tâm thức chúng ta.

Cái Tôi nào cũng tự biểu hiện trong đầu theo kiểu này, rồi trong tim theo kiểu khác, và trong trung tâm sinh dục lại theo một kiểu khác nữa.

Chúng ta cần quan sát cái Tôi ngay chính lúc bắt được nó. Việc nhìn nhận nó trong mỗi một trong ba trung tâm xử lý đó là rất cấp thiết.

Trong quan hệ với mọi người, nếu biết duy trì tâm tỉnh táo và cảnh giác như lính canh thời chiến, thì chúng ta sẽ tự khám phá ra chính bản thân mình.

Bạn có nhớ thời điểm người ta làm tổn thương danh dự của bạn? Tổn thương cái Tâm kiêu ngạo của bạn? Trở ngại lớn nhất trong ngày của bạn là gì? Vì sao bạn đã gặp trở ngại đó? Nguyên nhân bí ẩn của nó là gì? Hãy tìm hiểu việc này, hãy quan sát đầu óc, trái tim, và trung tâm sinh dục của mình…

Cuộc sống thực tế là một trường học tuyệt vời. Thông qua giao tiếp, chúng ta có thể phát hiện ra những cái Tôi mà bản thân mình đang mang theo trong nội tâm.

Bất kỳ trở ngại hay sự cố nào đều có thể giúp chúng ta phát hiện ra một cái Tôi thông qua sự tự quan sát thấu suốt, cho dù đó là cái Tôi của tự ái, ghen tị, đố kỵ, tức giận, tham lam, nghi ngờ, vu khống, hay dục vọng, v.v., v.v., v.v.

Chúng ta cần biết chính mình trước khi có thể hiểu người khác. Việc luyện tập để hiểu các quan điểm của người khác là rất khẩn cấp.

Nếu đặt mình vào vị trí của người khác, chúng ta sẽ phát hiện ra rằng những khiếm khuyết tâm lý của họ mà mình đang trách lại có đầy đủ trong nội tại của chúng ta.

Tình thương dành cho mọi người là điều không thể thiếu. Tuy nhiên, chúng ta không thể thương người khác nếu trước đó không học cách đặt mình vào vị trí của họ trong quá trình rèn luyện huyền học.

Sự tàn nhẫn sẽ tiếp tục tồn tại mãi trên mặt đất nếu chúng ta chưa học cách đặt mình vào vị trí của người khác.

Hơn nữa, nếu một người không đủ dũng cảm để nhìn thấu bản thân, thì làm sao người ấy có thể đặt mình vào vị trí của người khác?

Vì sao chúng ta chỉ nhìn thấy mặt xấu của người khác?

Sự ác cảm máy móc đối với một người mà chúng ta mới gặp lần đầu cho thấy rằng chúng ta không biết đặt mình vào vị trí của người khác, rằng chúng ta không thương yêu người ta, rằng Tâm thức của chúng ta đang ngủ quá sâu.

Có phải chúng ta ghét một người nào đó không? Vì sao lại thế? Lẽ nào vì anh ấy nghiện rượu bia? Chúng ta hãy cùng quan sát… Chúng ta có chắc rằng mình là người có đạo đức? Chúng ta có chắc rằng mình không có cái Tôi của người nghiện rượu trong tâm?

Khi nào thấy một người nghiện rượu đang làm trò hề, tốt nhất là chúng ta nói: “Đó là tôi kìa. Tôi đang làm cái trò hề gì thế kia…”

Khi nào thấy một người nghiện rượu đang làm trò hề, tốt nhất là chúng ta nói: “Đó là tôi kìa. Tôi đang làm cái trò hề gì thế kia…”
Tranh “The Catastrophe” – bởi Eduard von Grützner, 1892

Bạn có phải là một người phụ nữ trung thực và có đạo đức, và vì thế cho nên bạn không thích một người phụ nữ nào đó, bạn cảm thấy ghét cô ấy? Tại sao? Bạn có chắc chắn về bản thân mình không? Liệu bạn có tin rằng mình không có cái Tôi dục vọng trong nội tâm? Bạn có cho rằng người phụ nữ này, người đã bị bôi nhọ với những vụ bê bối và dâm dục, là ngoan cố không? Bạn có chắc rằng trong nội tại của mình không tồn tại sự dâm đãng và ngoan cố mà bạn thấy nơi người phụ nữ đó?

Sẽ tốt hơn nếu chúng ta tự quan sát thấu suốt bản thân, và đặt mình vào vị trí của người phụ nữ mà mình ghét trong trạng thái thiền sâu.

Nhận thức được giá trị của sự Rèn luyện huyền học theo Gnosis là một việc khẩn cấp. Nếu trong thực tế, chúng ta khao khát sự thay đổi triệt để thì việc hiểu và tôn trọng sự Rèn luyện này là rất cần thiết.

Việc biết cách yêu thương người xung quanh, học Gnosis và truyền đạt lại cho mọi người là rất cần thiết; nếu không chúng ta sẽ rơi vào sự vị kỷ.

Nếu một người hiến mình cho công việc rèn luyện bản thân trên Con đường Huyền học nhưng không truyền đạt lại cho người khác, tiến độ phát triển nội tại của người ấy sẽ gặp nhiều khó khăn bởi thiếu tình yêu thương dành cho người xung quanh.

“Người nào cho đi sẽ được nhận lại. Cho đi càng nhiều thì nhận lại càng nhiều hơn. Còn người nào không cho đi, thì ngay cả những gì đang có, rồi cũng sẽ không còn.” Đó là quy luật.


← Trước: Chương 30 – Trọng tâm Cố địnhTiếp theo: Chương 32 – Cầu nguyện trong Rèn luyện Huyền học

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s