Đây là lời cầu nguyện của Shantideva (Tịch Thiên), một chân sư Phật giáo nổi tiếng người Ấn Độ ở thế kỷ thứ tám, người đã viết “Con Đường Bồ Tát”. Lời cầu nguyện dưới đây được trích từ Chương 10 của cuốn “Con Đường Bồ Tát”: [1]
Với công đức của tôi,
nguyện cho chúng sinh ở khắp mọi nơi,
những người đang bị đau khổ về thể xác và tinh thần,
đều nhận được hạnh phúc và niềm vui vô bờ bến.
Nguyện cho không một sinh linh nào phải chịu đau khổ, phạm tội ác hay ốm yếu
Nguyện cho không ai bị sợ hãi, bị coi thường hay bị chán nản.
Nguyện cho người mù thấy được hình ảnh, người điếc nghe được âm thanh.
Nguyện cho những người mệt mỏi được hồi phục khi nghỉ ngơi.
Nguyện cho người rách có áo mặc, người đói có cơm ăn, người khát có thức uống.
Nguyện cho người nghèo khó tìm thấy của cải,
người yếu đuối buồn đau tìm thấy niềm vui;
nguyện cho người tuyệt vọng tìm thấy hy vọng,
hạnh phúc tràn trề và thịnh vượng.
Nguyện cho mưa thuận gió hoà và mùa màng bội thu.
Nguyện cho mọi loại thuốc đều hữu hiệu và những lời cầu nguyện hết lòng được đơm hoa kết trái.
Nguyện cho tất cả những ai đang đau ốm nhanh khỏi bệnh.
Nguyện cho mọi căn bệnh trên thế gian đều biến mất.
Nguyện cho người sợ hãi không còn sợ hãi,
người bị trói buộc được giải thoát.
Nguyện những người bất lực tìm thấy sức mạnh,
nguyện cho nhân loại có tấm lòng cảm mến với nhau.
Chừng nào vũ trụ vẫn còn,
chúng sinh vẫn còn,
tôi nguyện vẫn sống để xua tan mọi đau khổ của thế gian.
[1] Lời cầu nguyện này được trích từ Chương 10 của cuốn “Con Đường Bồ Tát” và biên dịch lại từ bản tiếng Anh tại glorian.org. Tham khảo bản dịch của thư viện Hoa Sen tại: https://thuvienhoasen.org/a21743/con-duong-bo-tat-chuong-10-hoi-huong

