Tác giả: Samael Aun Weor,
Tâm Lý Học Cho Sự Chuyển Hóa Triệt Để
Biết cách kết hợp các trạng thái bên trong một cách phù hợp với các sự kiện bên ngoài tức là biết cách sống thông minh.
Để trải nghiệm một sự kiện một cách thông minh, ta cần có trạng thái bên trong phù hợp và tương ứng với nó.
Nhưng khốn thay, khi con người nhìn lại đời mình thì họ nghĩ rằng cuộc đời chỉ bao gồm các sự kiện bên ngoài mà thôi.
Tội nghiệp người ta! Họ cứ nghĩ rằng nếu sự kiện nọ hoặc sự kiện kia chưa từng xảy ra thì cuộc sống của họ đã tốt đẹp hơn.
Họ cho rằng vận may đã bỏ rơi họ, và họ đã mất đi cơ hội được hạnh phúc.
Họ than vãn về những gì đã mất, tiếc nuối những thứ họ đã không coi trọng, thở than khi nhớ lại những thất bại và tai ương trong quá khứ.
Con người không muốn nhận thức rằng cách sống vô vị này không phải là “sống”, rằng khả năng sống với tâm thức tỉnh táo hoàn toàn phụ thuộc vào chất lượng của các trạng thái trong tâm.
Dù sự kiện bên ngoài có đẹp đẽ đến đâu, nếu trong khoảnh khắc đó trạng thái bên trong của chúng ta không tương xứng, thì chắc chắn ngay cả sự kiện tốt đẹp nhất cũng có thể trở nên đơn điệu, mệt mỏi, hoặc chán chường đối với chúng ta.
Một người đang hồi hộp chờ đợi đám cưới, đó là một sự kiện. Nhưng đến đúng lúc sự kiện đó diễn ra, anh ta có thể quá lo lắng đến nỗi không còn thấy hứng thú gì, và toàn bộ đám cưới đó trở thành một nghi thức khô khan và lạnh lẽo.
Kinh nghiệm đã dạy chúng ta biết rằng không phải ai tham dự lễ hội hay cuộc nhảy múa cũng đều thực sự thích thú.
Trong những buổi tiệc tuyệt vời nhất luôn có một người đang chán ngán, và bản nhạc hay nhất có thể làm người này vui nhưng khiến người kia lại khóc.
Hiếm có ai biết cách chủ động kết hợp sự kiện bên ngoài với trạng thái nội tâm thích hợp.
Thật đáng tiếc là con người không biết sống có ý thức: họ khóc khi nên cười và cười khi nên khóc.
Mọi thứ sẽ khác nếu chúng ta có thể kiểm soát bản thân: người khôn ngoan có thể vui nhưng không bao giờ mất kiểm soát; họ có thể buồn nhưng không tuyệt vọng; họ bình thản ngay cả khi đối diện với nghịch cảnh; họ biết tiết chế trong những cuộc chè chén; giữ sự thanh tịnh ngay cả khi bị dục vọng bao quanh, v.v.
Người u sầu và bi quan thì luôn nghĩ đến những điều tồi tệ nhất, và thành thật mà nói, họ không thực sự muốn sống.
Ngày nào chúng ta cũng thấy những người không chỉ bất hạnh mà tệ hơn nữa là họ còn làm cho cuộc sống của người khác trở nên cay đắng.
Những người này sẽ không thay đổi dù có đi tiệc tùng mỗi ngày; họ mang trong mình nhiều căn bệnh tâm lý. Những người như vậy chắc chắn chứa đựng những trạng thái nội tâm vô cùng lệch lạc.
Tuy nhiên, những người này tự cho mình là đúng đắn, thánh thiện, đạo đức, cao quý, hữu ích, và tự coi mình là người biết hy sinh bản thân, v.v.
Họ là những người lo nghĩ về bản thân mình quá nhiều, những người rất yêu bản thân.
Họ là người hay thương hại chính mình, và luôn tìm cách trốn tránh trách nhiệm.
Người như thế đã quen với những cảm xúc hạ cấp, nên hiển nhiên hằng ngày họ đều tạo ra các yếu tố tâm lý phi nhân tính.
Các sự kiện không may, nghịch cảnh, đau khổ, nợ nần, khó khăn, v.v., là đặc sản của những người không biết sống.
Ai cũng có thể phát triển một nền văn hóa lý trí phong phú, nhưng hiếm có người học được cách sống đúng đắn.
Khi một người muốn tách biệt các sự kiện bên ngoài khỏi trạng thái bên trong của tâm thức, rõ ràng người đó đã biểu lộ rằng mình không có khả năng sống với chân giá trị.
Người nào biết cách sử dụng trí tuệ của tâm thức để kết hợp sự kiện bên ngoài với trạng thái bên trong thì họ đang đi trên con đường dẫn đến thành công.
