Chương 10 – Các cái tôi

✏ Tác giả: Samael Aun Weor📖 Tâm Lý Học Cho Sự Chuyển Hóa Triệt Để

Loài động vật trí năng, bị gọi nhầm là con người, thực sự không có một tính cá thể rõ ràng.

Không nghi ngờ gì nữa, việc loài vật hình người này thiếu sự nhất quán trong tâm lý chính là nguyên nhân gây ra nhiều khó khăn và cay đắng.

Cơ thể vật chất là một thể thống nhất hoàn chỉnh và hoạt động như một tổng thể hữu cơ, trừ khi bị bệnh.

Tuy nhiên, xét về mặt tâm lý thì đời sống nội tâm của loài vật hình người lại không phải là một thể thống nhất.

Điều nghiêm trọng nhất ở đây, bất chấp các trường phái giả tâm linh học và giả huyền học nói gì, là sự thiếu vắng một trật tự tâm lý trong sâu thẳm mỗi con người.

Trong những điều kiện như vậy thì chắc chắn đời sống nội tâm của con người không thể nào hoạt động hài hòa được.

Xét về trạng thái bên trong, loài vật hình người là một đa thể tâm lý, là tổng thể của các cái tôi.

Các chuyên gia vô minh của thời kỳ u tối này tôn thờ cái tôi, họ thần thánh hóa nó, đặt nó lên bàn thờ, gọi nó là “alter ego”, “cái tôi cao cấp”, “cái tôi thiêng liêng”, v.v.

Những kẻ biết-tuốt ở thời đại đen tối mà chúng ta đang sống này không muốn nhận ra rằng cái “tôi cao cấp” hay cái “tôi hạ cấp” là hai khía cạnh của cùng một cái tôi đa nguyên.

Loài vật hình người chắc chắn không có một cái “tôi vĩnh viễn”, mà đúng hơn là có vô số cái tôi hạ cấp và phi lý.

Động vật trí năng đáng thương, bị gọi nhầm là con người, giống như một ngôi nhà hỗn loạn, nơi thay vì có một chủ nhân, lại có rất nhiều người hầu luôn muốn ra lệnh và làm theo ý của riêng mình.

Sai lầm lớn nhất của các trường phái giả huyền học và giả bí truyền rẻ tiền là việc cho rằng mọi người, hoặc chính bản thân họ, sở hữu một “cái tôi vĩnh hằng bất biến”, không sinh không diệt.

Những người nghĩ như vậy, nếu họ có thể đánh thức tâm thức dù chỉ trong giây lát, thì sẽ nhận ra rất rõ ràng rằng động vật trí năng hình người không bao giờ là “bất biến” trong bất kỳ khoảng thời gian nào.

Nhìn từ góc độ tâm lý thì động vật trí năng thay đổi liên tục không ngừng.

Nếu nghĩ rằng một người tên Luis lúc nào cũng là Luis thì thật là nực cười.

Anh chàng tên Luis ấy có nhiều cái tôi khác nhau bên trong, chúng thể hiện qua tính cách của anh tùy theo từng thời điểm. Mặc dù Luis không ưa gì sự tham lam, nhưng một cái tôi khác trong anh, tạm gọi là Pepe, lại rất tham lam, và những cái tôi khác cũng không ngoại lệ.

Không ai là bất biến mãi mãi. Thực ra, ta không cần quá thông minh để nhận thấy vô số sự thay đổi và mâu thuẫn trong mỗi con người.

Nếu cho rằng ai đó có một “cái tôi vĩnh hằng và bất biến” thì chẳng khác nào sỉ nhục mọi người xung quanh và cả chính mình nữa.

Trong mỗi người đều có rất nhiều người tồn tại, rất nhiều cái tôi; bất kỳ ai tỉnh giác đều có thể tự kiểm chứng được điều này một cách trực tiếp.

← Trước: Chương 9. – Sự kiện cá nhânTiếp theo: Chương 11 – Cái tôi yêu quí

Gửi phản hồi