Tác giả: Samael Aun Weor,
Tâm Lý Học Cho Sự Chuyển Hóa Triệt Để
Vì cái tôi cao cấp và hạ cấp là hai phần của cùng một thứ, chúng ta có thể lập ra một hệ quả tất yếu sau đây: cái tôi cao cấp và cái tôi hạ cấp là hai mặt của cùng một cái tôi u tối và đa nguyên.
Những khái niệm như “cái tôi thần thánh” hay “cái tôi cao cấp”, “Alter Ego”, hay kiểu như thế, chắc chắn là một trò lừa bịp do chính con người tạo ra, một dạng tự lừa dối chính mình.
Khi cái tôi muốn tiếp tục tồn tại trong kiếp này và các kiếp sau, nó sẽ tự lừa chính mình bằng ảo tưởng về một cái tôi thần thánh và bất diệt.
Không ai trong chúng ta có một cái tôi thực sự, vĩnh cửu, bất biến, bất diệt, phi thường khôn tả, v.v.
Không ai trong chúng ta thực sự là nhất thể; đáng tiếc thay, chúng ta thậm chí còn không có nổi một tính cá thể chân chính.
Mặc dù cái tôi vẫn tiếp tục tồn tại sau khi ta qua đời, nó vẫn có sinh và có diệt.
Cái tôi không bao giờ là một nhất thể độc lập, nhất quán, nguyên vẹn. Rõ ràng, cái tôi là tập hợp của nhiều cái tôi.
Ở Tây Tạng, các cái tôi được gọi là các “cấu trúc tâm lý” hay đơn giản là các “giá trị”, bất kể chúng là tích cực hay tiêu cực.
Nếu coi mỗi cái tôi như một con người riêng biệt, chúng ta có thể khẳng định một cách dứt khoát rằng: trong mỗi con người trên thế giới này đều có rất nhiều người.
Không nghi ngờ gì nữa, bên trong mỗi chúng ta đều có rất nhiều người, cả tốt lẫn xấu.
Mỗi cái tôi này, mỗi con người này, đều cạnh tranh để giành quyền kiểm soát tối cao, muốn độc chiếm bộ não lý trí hoặc các trung tâm cảm xúc và vận động mỗi khi có cơ hội – cho đến khi một cái tôi khác thay thế nó.

Giáo lý về cái tôi đa nguyên đã được các bậc nhãn thông đích thực và các bậc khai ngộ chân chính giảng dạy ở Tây Tạng.
Mỗi khiếm khuyết tâm lý trong chúng ta đều được đại diện bởi một cái tôi riêng. Bởi chúng ta có hàng nghìn và thậm chí hàng triệu khiếm khuyết, nên hiển nhiên là ta có rất nhiều người sống bên trong mình.
Về mặt tâm lý học, chúng tôi nhận thấy rằng những người hoang tưởng, tự cao và điêu ngoa thường không bao giờ chịu từ bỏ thái độ tôn thờ cái tôi của mình.
Không nghi ngờ gì nữa, những người như thế cực kỳ căm ghét giáo lý về cái tôi đa nguyên.
Khi một người thực sự muốn hiểu chính mình, người đó phải tự quan sát và cố gắng hiểu được các cái tôi trong tính cách của mình.
Nếu có độc giả nào vẫn chưa hiểu được giáo lý về cái tôi đa nguyên, thì đó hoàn toàn là do họ chưa thực hành quan sát bản thân đủ nhiều mà thôi.
Khi thực hành tự quan sát bên trong, chúng ta sẽ tự khám phá ra được nhiều con người, nhiều cái tôi đang sống ở bên trong tính cách của chính mình.
Những ai phủ nhận giáo lý về cái tôi đa nguyên hoặc sùng bái cái tôi thần thánh, chắc chắn chưa bao giờ quan sát bản thân một cách nghiêm túc. Chúng tôi có thể nói như Socrates rằng những người này không chỉ không biết mà còn không biết rằng họ không biết.
Chắc chắn, ta sẽ không bao giờ hiểu được chính mình nếu không quan sát bản thân một cách nghiêm túc và sâu sắc.
Khi một người vẫn giữ niềm tin rằng mình là một thể thống nhất, rõ ràng họ sẽ không bao giờ thay đổi được bất kỳ điều gì bên trong.
| ← Trước: Chương 10 – Các cái Tôi khác nhau | Tiếp theo: Chương 12 – Sự Thay Đổi Triệt Để |
