Câu chuyện của thầy Samael về rạp chiếu phim

Thầy Samael luôn nói rằng học trò Gnosis nên tránh rạp chiếu phim. Bài viết này là một câu chuyện ngắn Gnosis VN lấy từ bài giảng của thầy. Câu chuyện này giải thích về nguồn gốc của quan niệm này.

Thầy sẽ kể lại một trường hợp cụ thể về việc tạo ra hình tượng hay còn gọi là hình đại diện. Trước đây nhiều năm thầy vẫn còn thói quen xấu đi xem phim ở rạp. Khoảng 20 năm trước, thầy đi xem một bộ phim có “mùi vị” khá là dâm đãng, một cặp đôi xuất hiện, v.v., v.v.

Thầy xem hết bộ phim rồi quên bẵng nó đi, thầy không nghĩ đến bộ phim đó nữa. Tuy nhiên, trong cõi Tư tưởng thì mọi chuyện lại khác. Ở cõi đó, thầy vào trong một quán thanh lịch (với Cơ thể Tư tưởng). Thầy ngồi ở một cái bàn và bên cạnh thầy có một phụ nữ rất tao nhã.

Cô đó giống y như người phụ nữ mà thầy đã thấy trên bộ phim: nét mặt giống, dáng đi giống, phong cách nói cũng giống, v.v., v.v.

Hiển nhiên rằng đó là một hình đại diện của tâm trí, một Hình đại diện của hình trên màn hình chiếu đó mà đã được gửi vào trong Cơ thể Tư tưởng của thầy. Thầy đã có một cuộc giao lưu kiểu âu yếm với “Cô gái Tư tưởng” đó mà không là gì hơn một Hình Đại diện. Tất nhiên rằng đó là sai lầm nghiêm trọng. Thầy đã tạo ra Hình đại diện, Hình tượng đó. Ngay lúc đó thầy đã phải xuống cõi tinh tú. Một lúc sau thầy đã đến một đền thờ vĩ đại, đứng trước một bậc thầy vĩ đại và một nhóm các bậc thầy khác.

Mặc dù việc này đã xảy ra khoảng 20 năm trước nhưng thầy vẫn còn nhớ rằng Bậc thầy đó đã đưa cho thầy một tờ giấy viết tay. Thầy đọc: “Hãy ra ngay khỏi đền thờ này, nhưng với INRI.” [1] nghĩa là, phải giữ ngọn lửa thiêng, vì thầy đã không đến nỗi tà dâm hay bất kể thứ gì kiểu như thế nhưng đúng là [cuộc giao lưu với phụ nữ đó] đã có một khía cạnh tình ái, thế thôi.

[1] INRI – Theo nhiều trường phái huyền học, INRI là viết tắt của câu tiếng Latin: Ignis Natura Renovatur Integra, tạm dịch “Lửa tái tạo toàn bộ sự tự nhiên”. Bên cạnh đó, trong kinh thánh chữ INRI được khắc vào một biển ở trên cây thánh giá của Chúa Giê-su, với ý nghĩa “Iēsus Nazarēnus, Rēx Iūdaeōrum” – “Giê-su thành Nazareth, Vua của người Do thái”

Với cảm giác khá là hối lỗi trong trái tim, thầy đã hiểu sai lầm của mình. Thầy đi ra ngoài cổng ra vào của Đền thờ Vĩ đại đó, nhưng trước khi ra ngoài thầy quyết định quỳ xuống trên một prie-dieu ở đó [2], trước một vị thầy tư tế đang đứng bên cửa và cầu xin sự tha thứ.

[2] prie-dieu – (tiếng Pháp) vật nội thất được sử dụng để đỡ người khi quỳ xuống để cầu nguyện.

“thầy quyết định quỳ xuống trên một prie-dieu”
Ảnh minh họa bởi Antonio Guzman Capel

Ngay lập tức, bậc thầy kia mà đã đưa lá thư cho tôi (thầy đó chính là Vệ sĩ của đền thờ đó) lại đến và nói với tôi:

“Quý ông, tôi đã bảo ông đi ra ngoài. Hãy tuân lệnh!”

“Vâng. Nhưng tôi muốn nói chuyện với thầy trụ trì.”

“Bây giờ thì không thể. Lúc khác thì được. Bây giờ thầy ấy đang bận việc điều tra một số hình tượng.” (Tức là các hình đại diện)

Như thế thì thầy không còn cách nào khác ngoài việc đi ra ngoài đền thờ và thầy đã trở về luôn với cơ thể vật chất với cảm giác rất hối lỗi trong trái tim.

Sau khi đã trở về phương tiện dầy đặc [là cơ thể vật chất], thầy tập trung ý niệm vào Đức Kitô để cầu xin sự tha thứ. Thầy đã nhận ra lỗi trong việc đi xem phim đó. Thầy hiểu rằng mình đã tạo ra một hình tượng bằng tâm trí và cầu khẩn cho Đấng Thương xót cho phép làm lại thử thách đó.

[Thầy biết rằng lời cầu khẩn đó] đã được lắng nghe vì thầy hối tiếc thực sự trong trái tim và đêm hôm sau [khi thầy xuất hồn] trong cơ thể tư tưởng thầy được dẫn đến đúng chỗ hôm trước với cái bàn đó, với các cái ghế đó bên cạnh bàn và đang ngồi trước thầy chính là phụ nữ đó nhưng chỉ là một hình đại diện tư tưởng.

Khi hành động “tán tỉnh” bắt đầu giống như tối hôm trước thì thầy nhớ đến ý định sửa đổi lỗi lầm của mình, rút ngay thanh gươm rực lửa và đâm xuyên qua “người phụ nữ tư tưởng” đó. Rồi nó tan rã, vì nó là một dạng tư tưởng. Ngọn lửa của thanh gươm đã cho phép thầy phá hủy [hình tượng] đó, và nó bị khử thành tro ngay lập tức.

Sau khi kết thúc công việc này, thầy lại đi xuống cõi tinh tú. Thầy nhập vào trong Cơ thể Tinh Tú. Với “phương tiện” này, thầy đi vào trong đền thờ vĩ đại đó giống như đêm hôm trước.

Thầy được chào đón một cách rất vui vẻ, thầy được ca tụng, và thầy cũng rất hạnh phúc. Sau đó, Đức Phật nội tâm [hay còn gọi là Đức Phật Intimo] đã chỉ dạy một cách sâu sắc. Ngài đã dẫn thầy đến rạp chiếu phim trong cơ thể tư tưởng để chỉ cho thầy biết các rạp đó như thế nào. Rồi thầy nhìn thấy rằng chúng đang đầy các con ký sinh trùng cõi tinh tú, các hình tượng được tạo ra bởi những người đi xem phim. Đó là những dạng tư tưởng được gửi vào trong những hang ổ phép thuật đen đó.

Đức Phật nội tâm của thầy đã chỉ dạy về các mối nguy hiểm liên quan đến việc đến rạp chiếu phim. Ngài bảo rằng, “Thay thế cho việc đi xem phim ở rạp, con nên tập trung vào việc nhìn lại các kiếp trước của con.” Sau đó ngài đã làm cho thầy nhìn lại vài trang [kiếp trước]. Sau đó ngài lấy một thanh gươm, bẻ nó ra và bảo:

“Nếu con tiếp tục đi những ‘hang phép thuật đen’ đó thì con cũng có thể bị như thế này: đánh mất thanh gươm.”

Thầy trả lời: “Thưa ngài, con sẽ không quay lại các hang đó”. Và thầy đã không quay lại.

Do đó, nhiều năm đã trôi qua mà thầy không quay lại [các rạp chiếu phim]. Tuy nhiên, thầy phải thú nhận, vì thầy không thể nói dối với bản thân, rằng có một lần thầy đã đi xem một bộ phim về ngày tận thế. Đó là bộ phim nói về Michell de Nostradamus. “Được rồi,” thầy đã nói [với bản thân], “phim này có vẻ không xấu lắm. Chủ đề là Nostradamus, về ngày tận thế” và thầy đã đi.

[Bộ phim đó] nói về Nostradamus và các “thế kỷ” [3] của ông. Thầy không biết các bạn có biết gì về chủ đề đó hay không. Thầy thấy bộ phim đó rất lành mạnh.

[3] Thế kỷ của Nostradamus – từ gốc (tiếng Tây Ban Nha: centurias) chỉ tác phẩm “Những lời tiên tri” của Michel de Nostredame. Trong đó mỗi chương nói về một thế kỷ (tiếng Pháp: centurie).

Tuy nhiên, lần này người ta không khiển trách thầy vì chủ đề của bộ phim về thời đại của Nostradamus, về “các Thế kỷ” (được viết bởi Nostradamus) và các lời tiên tri của ông. Thầy không dám quay lại đó; [sợ] người ta véo tai ngay vì tự mình khiến bản thân lâm vào những hoàn cảnh bất lợi.

Thầy đã không bao giờ quay lại [rạp chiếu phim] để xem các bộ phim ướt át đó, tức là các bộ phim với nhiều nội dung gợi tình, nhiều dục vọng và các kiểu như thế. Bộ phim về Nostradamus là một trường hợp ngoại lệ; thế thôi.

Dù thế nhưng thầy vẫn nhận ra rằng việc đi vào các hang đó là nguy hiểm vì có rất nhiều các con ký sinh trùng cõi tinh tú. Chúng chỉ toàn là những dạng tư tưởng, hình tượng, [có hình dáng] của con người, những tên cướp, v.v. được tạo ra từ tất cả mọi thứ mà người ta nhìn thấy trên màn hình.

Bài này được trích dẫn từ một bài giảng của thầy Samael Aun Weor. Bạn có thể đọc bài giảng đầy đủ ở đây:

1. Bản dịch tiếng Anh

2. Bản gốc (tiếng Tây Ban Nha)


Leave a Reply