Giấc mơ trong Kinh Thánh

📖 Yoga Giấc mơ

Lời giới thiệu

Kinh Thánh có rất nhiều câu chuyện về giấc mơ. Ngoài những đoạn nói rõ về giấc mơ, còn có nhiều đoạn kể về trải nghiệm khải tượng của các nhà tiên tri. Mặc dù Kinh Thánh không đề cập trực tiếp đến việc các nhà tiên tri ngủ hay xuất hồn, những người có kinh nghiệm với Yoga giấc mơ sẽ nhận ra trong đó những dấu hiệu đặc trưng của trải nghiệm trong cõi cảm xúc.

Sứ đồ Phaolô kể về trải nghiệm tâm linh

Poussin Le Ravissement de saint Paul 1649 1650 INV 7288 MR 2325 topaz upscale Giấc mơ trong Kinh Thánh
“Khải tượng của thánh Phaolô”, tranh của Nicolas Poussin, k. 1650.

Ở chương 12 của sách II Cô-rinh-tô, sứ đồ Phaolô kể về trải nghiệm tâm linh của một người ở “tầng trời thứ ba”. Ngài nói rằng đó là trải nghiệm của một người quen, nhưng khi đọc kỹ, chúng ta thấy rõ rằng Ngài đang nói về chính mình.

“Nếu phải tự hào, dù biết rằng chẳng có lợi ích gì, thì tôi sẽ đề cập đến những khải tượng và những mặc khải Chúa ban. Tôi biết một người trong Ðấng Kitô, mười bốn năm trước đã được cất lên tầng trời thứ ba, hoặc trong thân thể hoặc ngoài thân thể, tôi không biết, có Ðức Chúa Trời biết. Tôi biết người ấy, hoặc trong thân thể hoặc ngoài thân thể, tôi không biết, có Ðức Chúa Trời biết, đã được đưa vào nơi phước hạnh, và được nghe những lời không thể diễn tả, là những điều phàm nhân không được phép kể lại.”

(Cô-rinh-tô II 12:1-4)

Ở đoạn trên chúng ta thấy một điểm quan trọng: có những phương pháp để đưa cả cơ thể vật chất lên cõi khác, và phương pháp đó giống phương pháp xuất hồn đến nỗi sứ đồ Phaolô không biết mình đã đi trong cơ thể vật chất hay xuất hồn trong cơ thể cảm xúc. 

Chúng ta đã thấy điều tương tự trong các đoạn kinh Phật kể về chuyến đi thiên đàng của Đức Phật. Trong hồi giáo cũng có một câu chuyện về Tiên tri Muhammed lên thiên đàng, và các trường phái hồi giáo cũng chưa thống nhất với nhau về việc Ngài xuất hồn hay đưa cả cơ thể vật chất lên đó.

Giô-sép, chồng của Maria, gặp thiên thần trong mơ

N 6276 00 000027 wpu topaz upscale Giấc mơ trong Kinh Thánh
“Giấc mơ của thánh Giô-sép”, tranh của Philippe de Champaigne, k. 1643

Giô-sép là chồng của Mẹ Maria. Khi nghe tin Maria có thai, Giô-sép định hủy kế hoạch cưới Maria, nhưng sau khi nói chuyện với một thiên thần trong mơ, Ngài quyết định không làm như vậy.

“Sự giáng sinh của Ðức Chúa Giêsu Kitô đã xảy ra như thế này: Maria mẹ Ngài đã đính hôn với Giô-sép, nhưng trước khi hai người đến với nhau, nàng đã thụ thai bởi Ðức Thánh Linh. Giô-sép chồng nàng là người có tình nghĩa, chàng không muốn cho nàng mang tiếng xấu, nên định kín đáo từ hôn với nàng. Tuy nhiên, đang khi Giô-sép suy nghĩ về việc ấy, một thiên sứ của Chúa hiện đến với chàng trong chiêm bao, bảo rằng, “Hỡi Giô-sép, con cháu Ða-vít, chớ ngại lấy Maria làm vợ, vì thai nhi trong dạ nàng đã được thụ thai bởi Ðức Thánh Linh. Nàng sẽ sinh một con trai; ngươi phải đặt tên con trai ấy là Giêsu, vì chính con trai ấy sẽ cứu dân Ngài ra khỏi tội.”

(Ma-thi-ơ 1:18-21)

Trong chương tiếp theo, khi biết Chúa Giêsu đã giáng sinh, vua Hê-rốt ra lệnh giết tất cả trẻ thơ trong thành Bết-lê-hem. Một lần nữa, Giô-sép giao tiếp với thiên thần trong mơ:

Sau khi họ đi rồi, một thiên sứ của Chúa hiện đến với Giô-sép trong chiêm bao và truyền, “Hãy đứng dậy, đem Hài Nhi và mẹ Ngài lánh qua Ai-cập, và cứ ở đó cho đến khi ta bảo ngươi, vì Hê-rốt đang tìm giết Hài Nhi.”

Giô-sép liền thức dậy, ban đêm, đưa Hài Nhi và mẹ Ngài xuống Ai-cập, rồi họ cứ ở đó cho đến khi Hê-rốt băng hà, để lời Chúa đã phán qua đấng tiên tri rằng, “Ta đã gọi Con Ta ra khỏi Ai-cập,” được ứng nghiệm. 

(Ma-thi-ơ 2:13-15)

Phần lớn con người thậm chí không nhớ được giấc mơ. Giô-sép không những nhớ được mà hơn nữa, Ngài biết cách phân biệt giữa giấc mơ do tâm trí phóng chiếu và giấc mơ là trải nghiệm tâm linh đích thực. Điều này cho thấy Giô-sép rất thành thạo với môn yoga giấc mơ. Nếu không, khi gặp thiên thần trong mơ, hoặc là Ngài sẽ không nhớ, hoặc sẽ nghĩ rằng đó chỉ là giấc mơ tưởng tượng và không nghe theo lời của vị thiên thần đó.

Tiên tri Đa-ni-ên giải nghĩa giấc mơ cho vua Nê-bu-cát-nê-xa

DP804327 Giấc mơ trong Kinh Thánh
“Đa-ni-ên giải nghĩa giấc mơ cho vua Nê-bu-cát-nê-xa”, tranh của Franz von Hauslab, thế kỷ 19.

Vua Nê-bu-cát-nê-xa có một giấc mơ kỳ lạ. Cảm thấy rằng giấc mơ này mang ý nghĩa quan trọng, ông yêu cầu các nhà huyền học giải nghĩa. Tuy nhiên, ông biết rằng họ có thể giải giấc mơ theo nguyên tắc thuần lý trí, chẳng hạn như tra từ điển giấc mơ. Để đảm bảo rằng người giải giấc mơ thực sự có hiểu biết về huyền học, nhà vua không tiết lộ nội dung giấc mơ mà yêu cầu các thầy phải dùng phép thần thông để khám phá nội dung của nó trước khi được phép giải nghĩa. Hơn nữa, ông ra lệnh giết hết các thầy tâm linh nếu không có ai đoán được nội dung của giấc mơ.

Đa-ni-ên là người duy nhất có đủ khả năng để biết giấc mơ của nhà vua và giải nghĩa. Điều này cho thấy rằng truyền thống huyền học của Đa-ni-ên có rất nhiều kinh nghiệm rèn luyện với giấc mơ. [1]

[1] Đọc toàn bộ câu chuyện về Đa-ni-ên tại đây.

Khải tượng của Ê-xê-chi-ên

2T7F2C4 Giấc mơ trong Kinh Thánh
“Khải tượng của Ezekiel”, bản sao tô màu thế kỷ 19 của một bản khắc đen trắng cũ hơn xuất hiện trong sách “Figures de la Bible” (Hình ảnh từ Kinh Thánh), xuất bản năm 1728.

Sách Ê-xê-chi-ên ghi lại rất nhiều khải tượng của nhà tiên tri Ê-xê-chi-ên. Đoạn đầu tiên của sách này giới thiệu như sau:

“Vào ngày mồng năm, tháng Tư, năm thứ ba mươi, khi tôi đang ngồi giữa những người bị lưu đày bên bờ Sông Kê-ba, các tầng trời mở ra và tôi thấy các khải tượng của Ðức Chúa Trời.”

(Ê-xê-chi-ên 1:1)

Sách không nói rõ nhà tiên tri thấy các khải tượng này vào lúc nào – trong lúc ngủ hay trong lúc nhập định. Tuy nhiên, không có nhiều sự khác biệt giữa trạng thái giấc mơ sáng suốt (tức là trạng thái mơ nhưng biết rõ đó là giấc mơ) và trạng thái định trong lúc ngồi thiền. Trong một bài giảng,1 thầy Samael Aun Weor giải thích như sau về trạng thái định:

Nhiều người nghĩ rằng khi ngồi thiền thì tuyệt đối không được để cơ thể buồn ngủ. Tuy nhiên, đó là một sai lầm: thiền trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo mà không có yếu tố ngủ sẽ gây hại cho não bộ. Chúng ta luôn phải kết hợp thiền với trạng thái ngủ, nhưng đó phải là trạng thái ngủ được điều khiển một cách chủ động, chứ không phải là trạng thái ngủ mê vô thức.

Đây không phải là trạng thái thiền ngớ ngẩn, mà là một trạng thái trong đó giấc ngủ và thiền được kết hợp một cách khéo léo. Chúng ta phải biết cách cưỡi lên giấc ngủ, chứ không để cho giấc ngủ điều khiển mình. Nếu biết cách “cưỡi” lên giấc ngủ, thì chúng ta đã chiến thắng; còn nếu để giấc ngủ “cưỡi” lên mình, thì đó là thất bại. Phải biết cách sử dụng giấc ngủ một cách chủ động. Thầy xin nhắc lại: giấc ngủ kết hợp với thiền sẽ dẫn đến trạng thái định, đưa đến trải nghiệm về khoảng không chiếu rọi.

Chúng ta cần thực hành mỗi ngày. Vậy thời điểm nào là thích hợp nhất để tập luyện? Chính là khi tinh thần đã sẵn sàng—đặc biệt là lúc ta bắt đầu cảm thấy hơi buồn ngủ. Hãy tận dụng khoảnh khắc đó để bước vào trạng thái thiền định.

Nếu kiên trì thực hành đúng theo hướng dẫn, đến một ngày nào đó, chúng ta sẽ đạt được cái gọi là “đạo” và trực tiếp trải nghiệm chân lý.

Samael Aun Weor – “La Conquista del Vacío Iluminador” (Chinh phục tính không chiếu rọi), 1976.

Đoạn sau kể về một trong những trải nghiệm tâm linh nổi tiếng nhất của nhà tiên tri Ê-xê-chi-ên:

Tôi nhìn, và kìa, có bốn bánh xe bên cạnh các chê-ru-bim. Mỗi chê-rúp đều có một bánh xe bên cạnh, và các bánh xe ấy trông như lục bích ngọc đang lóng lánh. Về hình dáng thì bốn bánh xe ấy đều giống nhau, bánh xe nào cũng có cái gì trông giống một bánh xe ở trong một bánh xe. Khi chúng di chuyển, chúng có thể di chuyển về bất cứ hướng nào trong bốn hướng mà không cần phải quay bánh. Bất cứ hướng nào bánh xe trước tiến tới, các bánh xe kia cũng tiến theo mà không cần phải quay bánh. Toàn thân các chê-ru-bim, lưng, tay, cánh, và các bánh xe, tức các bánh xe của bốn sinh vật, đều có đầy những mắt ở chung quanh. Về các bánh xe, tôi nghe có tiếng gọi chúng là “Bánh Xe Siêu Tốc.” Mỗi chê-rúp có bốn mặt: mặt thứ nhất là mặt chê-rúp, mặt thứ hai là mặt người, mặt thứ ba là mặt sư tử, và mặt thứ tư là mặt đại bàng.

(Ê-xê-chi-ên 10:9-14)

Khi đọc đoạn trên cũng như toàn bộ sách Ê-xê-chi-ên, học trò huyền học sẽ nhận ra rằng đó chính là loại trải nghiệm tâm linh thường xuất hiện trong lúc tập yoga giấc mơ.

Gia-cốp vật lộn với một thiên thần

giacop Giấc mơ trong Kinh Thánh
“Gia-cốp vật lộn với một thiên thần”, tranh của Gustave Doré, năm 1855.

Rất nhiều câu chuyện trong Kinh Thánh có vẻ như diễn ra trên một cõi khác, như thể các nhân vật trong đó đang xuất hồn, mặc dù Kinh Thánh không nói rõ như vậy. Câu chuyện Gia-cốp vật lộn với một thiên thần là một ví dụ điển hình:

Trong đêm đó ông thức dậy, đem hai vợ, hai nữ tỳ, và mười một đứa con lội qua Suối Gia-bốc. Ông dẫn họ và đưa họ qua suối; ông cũng đem tất cả những gì ông có qua suối. Nhưng Gia-cốp ở lại bên này suối một mình. Bấy giờ có một người đến vật lộn với ông đến rạng đông. Khi người ấy thấy mình không thắng được Gia-cốp, người ấy đánh vào khớp xương hông của ông, vì vậy Gia-cốp bị trật xương hông khi ông vật lộn với người ấy. Người ấy nói, “Hãy để Ta đi, vì trời sắp sáng rồi.” 

Nhưng ông đáp, “Tôi sẽ không buông ra để Ngài đi, trừ phi Ngài ban phước cho tôi.”

Người ấy hỏi, “Ngươi tên gì?”

Ông đáp, “Gia-cốp.”

Người ấy nói, “Từ nay người ta sẽ không gọi ngươi là Gia-cốp nữa, nhưng là I-sơ-ra-ên, vì ngươi đã vật lộn với Ðức Chúa Trời và với người ta, và ngươi đã thắng.” 

Bấy giờ Gia-cốp hỏi người ấy, “Xin Ngài cho tôi biết tên Ngài là chi.” 

Người ấy nói, “Từ nay người ta sẽ không gọi ngươi là Gia-cốp nữa, nhưng là I-sơ-ra-ên, vì ngươi đã vật lộn với Ðức Chúa Trời và với người ta, và ngươi đã thắng.” 

Bấy giờ Gia-cốp hỏi người ấy, “Xin Ngài cho tôi biết tên Ngài là chi.”

Nhưng người ấy đáp, “Tại sao ngươi hỏi tên Ta?” Rồi người ấy ban phước cho ông tại đó.

Gia-cốp gọi chỗ đó là Pê-ni-ên và nói, “Tôi đã thấy Ðức Chúa Trời mặt đối mặt, thế mà tôi còn giữ được mạng.” Khi ánh bình minh tỏa rạng, ông qua khỏi Pê-ni-ên, chân đi khập khiễng, vì bị trặc xương hông. Vì thế, người I-sơ-ra-ên không ăn thịt đùi ở chỗ xương hông cho đến ngày nay, bởi vì người ấy đã đánh Gia-cốp ở khớp xương hông, nơi bắp thịt đùi.

(Sáng thế ký 32:22-32)

Câu chuyện này có tất cả các đặc điểm kỳ diệu của một trải nghiệm xuất hồn. Nổi bật nhất trong đó là câu nói của thiên thần: “Hãy để Ta đi, vì trời sắp sáng rồi.” Nếu chuyện này diễn ra ở cõi vật chất, thì vị ấy sẽ không cần phải dừng lại khi trời sáng.

Kết luận

Hầu như tất cả các sách trong Kinh Thánh ghi chép một số câu chuyện về giấc mơ, và chúng ta thấy rằng các nhân vật trong đó rất thành thạo Yoga giấc mơ:

  • Họ nhớ được giấc mơ.
  • Họ hiểu rõ về giáo lý của các tầng lớp cõi trời.
  • Họ biết ý nghĩa của các biểu tượng trong mơ.
  • Họ biết cách phân biệt giữa giấc mơ do tưởng tượng và khải tượng đích thực.
  • Họ biết cách giao tiếp với thiên thần trong mơ và làm theo lời khuyên của họ.

Tất cả những điều này cho thấy rằng các trường phái Kitô giáo và Do Thái giáo cổ xưa đã thực hành Yoga giấc mơ một cách nghiêm túc và kiên trì.


Gửi phản hồi