Xuất hồn là gì?

Bài viết này được dịch từ sách Más Allá de la Muerte (tiếng Anh: Beyond Death) của thầy Samael Aun Weor. Bài này trích dẫn từ một bài giảng của thầy. Xuất hồn là một loại phép vốn có trong hầu hết các tôn giáo trên thế giới. Mặc dù nhiều trường phái không dạy phương pháp này cho những học trò mới tập, nó không phải là pháp quá cao siêu. Nhiều người tự nhiên có khả năng xuất hồn và những người khác có thể làm được nếu dành thời gian để tập. Pháp này quan trọng đối với học trò Gnosis vì xuất hồn là cách chúng ta có trải nghiệm trực tiếp về thế giới Tâm Linh.

Hỏi: Xuất hồn là gì?

Samael Aun Weor: Có thật là cháu không biết xuất hồn là gì? Này cháu gái, tôi hiểu rõ rằng cháu đặt câu hỏi này một cách thật thà. Xuất hồn là một hiện tượng tự nhiên, rất đơn giản và dễ dàng như ăn, uống, v.v.
Hiển nhiên rằng khi cơ thể vật chất đang ngủ thì linh hồn xuất ra ngoài và đi khắp nơi. Khi trở về với cơ thể, linh hồn thường nhớ nó đã đi đâu, nói chuyện với ai, v.v. Người ta thường gọi đó là giấc mơ nhưng đó thực sự là một chuyến xuất hồn.

Đức Phật xuất hồn, lên thiên đường Trāyastriṃśa (tiếng năm phạn Tāvatiṃsa) để giảng pháp cho mẹ.

Hỏi: Ngoài giấc mơ, việc này có thể thực hiện một cách chủ động hay không?

Samael Aun Weor: Kể cả khi thực hiện một cách chủ động, mình vẫn cần ngủ để xuất hồn.

Hỏi: Xuất hồn có nguy hiểm không?

Samael Aun Weor: Theo tôi thì ý thức về những hiện tượng tự nhiên mình sẽ không bao giờ nguy hiểm. Một người nên ý thức về những gì họ ăn, về những gì họ uống, về tình trạng sức khỏe và cũng như về quá trình xuất hồn mà diễn ra ở tất cả các loại sinh vật.

Hỏi: Thầy giải thích cho cháu về phương pháp xuất hồn, được không? Cháu mong muốn có khả năng đi Paris bất cứ lúc nào cháu thích.

Samael Aun Weor: Cháu thường làm việc này một cách vô tình và vô ý thức. Bây giờ cháu phải học cách làm nó một cách cố tình và với ý thức. Cháu lúc nào cũng xuất hồn vì tất cả linh hồn xuất ra ngoài trong lúc ngủ, nhưng không may thay, chúng làm việc này một cách vô ý thức. Bây giờ cháu phải làm như thế bằng cách cố tình và có ý thức. Tôi nhắc lại lần nữa: khi cháu đang ở trạng thái sắp ngủ gật, khi bắt đầu ngủ, hãy tượng tưởng rằng cháu là một linh hồn tinh tế giống như hơi nước. Hãy nghĩ rằng cháu sắp xuất ra khỏi cơ thể. Hãy hiểu rằng cháu không phải một cơ thể; cháu là một linh hồn. Cảm nhận rằng cháu là một linh hồn và ra khỏi giường một cách êm ái và nhẹ nhàng giống như các linh hồn.

Việc thầy đang nói, cháu phải biên dịch thành hành động cụ thể. Việc này không liên quan đến suy nghĩ; cháu phải hành động. Sau khi đã đứng lên, hãy nhảy một chút ở trong phòng ngủ với ý định vững chắc rằng cháu sẽ nổi lên trong không gian. Nếu cháu nổi được thì đó là vì cháu đang ở ngoài cơ thể vật chất. Sau đó cháu có thể ra ngoài phòng ngủ và nổi trên không gian, có thể đi Paris hay Luân Đôn hay bất kỳ chỗ cháu thích. Tuy nhiên, nếu cháu không nổi lên thì đó là vì cháu đã ra khỏi giường bằng cơ thể vật chất. Nếu như thế thì cháu nên nằm lại trên giường và lặp lại thí nghiệm này một lần nữa.

Hỏi: Khi mình đang nổi thì cơ thể vật chất có ở lại trên giường không?

Samael Aun Weor: Thầy muốn cháu hiểu rõ: hiển nhiên rằng nếu cháu đang nổi trong không gian xung quanh [chiếc giường] thì cháu đang ở ngoài cơ thể vật chất. Trong trường hợp cụ thể này, hãy hiểu rằng cơ thể vật chất đã ở lại trên giường và cháu đang ở bên ngoài cơ thể và cách xa chiếc giường.

Ảnh minh họa: Night Voyage, bởi họa sỹ Lucie Bilodeau

Hỏi: Khi cảm thấy rằng mình đang nổi thì mình phải nghĩ rằng mình đang đi du hành tới một nơi nào cụ thể, đúng không?

Samael Aun Weor: Quý phụ nữ, thầy muốn cháu hiểu rằng việc này không liên quan đến suy nghĩ, mà là hành động, hai cái đó khác nhau. Ví dụ: thầy đang nhìn cháu ngồi trên ghế này. Nếu cháu nghĩ rằng cháu sẽ đứng lên và ra ngoài đường nhưng cháu không hành động thì tất nhiên rằng cháu sẽ vẫn còn ngồi trên ghế. Vì vậy, hành động là cần thiết. Cháu hiểu rõ chưa?

Cháu gái: Đó là thứ cháu thích về Gnosis. Tất cả mọi thứ cháu không hiểu được giải thích một cách rõ ràng.

Samael Aun Weor: Đúng rồi. Chúng tôi thích mọi thứ phải chính xác.

Hỏi: Thầy có thể kể cho cháu về một trường hợp cụ thể của việc cố tình xuất hồn, được không?

Samael Aun Weor: Quý thiếu nữ, thầy rất hân hạnh. Thầy sẽ kể cho cháu nghe về một trường hợp của cá nhân thầy. Thấy muốn kể về lần đầu tiên thầy xuất hồn. Thầy rất trẻ tuổi khi đã quyết tâm xuất hồn cố tình. Thầy còn nhớ rõ rằng thầy đã rất để ý đến quá trình [diễn ra] giấc ngủ và khi thấy rằng thầy suýt ngủ gật, trong lúc biến đổi trạng thái [tâm trí] ở giữa thức tỉnh và giấc ngủ, thầy đã hành động một cách thông minh.

Thầy đã không cố gắng nghĩ rằng thầy sắp xuất hồn vì tất nhiên rằng [nếu làm như thế] thì thầy đã tiếp tục suy nghĩ và không thể thực hiện thí nghiệm thầy đang mong muốn. Thầy nhắc lại: thầy đã hành động. Thầy đã đứng lên một cách êm ái ra khỏi giường và bằng cách đó thì cơ thể và linh hồn đã được chia ra một cách rất tự nhiên. Linh hồn ở lại bên ngoài và cơ thể ở lại, tiếp tục ngủ trên giường.

Thầy đi ra ngoài nhà một cách tự nhiên và sáng sủa. Sau đó thầy đi dạo trên một đường phố vắng người và dừng lại một lúc ở một góc phố vỉa hè để suy ngẫm về những nơi thầy có thể đi. Rồi thầy quyết định đi Châu Âu.
Hiển nhiên rằng thầy phải đi trên nước của Đại Tây Dương, nổi một cách tuyệt vời trên không gian sáng chói. Trong thầy tràn ngập một cảm giác khoái lạc mà con người không thể khái niệm hóa được và sau đó thầy đã tới thành phố Paris.

Khi đi bộ, hay nói đúng hơn là khi nổi trên bầu khí sáng chói đó, thầy cảm nhận bằng trực giác rằng thầy cần phải đi vào một ngôi nhà. Thầy không tiếc vì đã vào trong nhà đó vì một việc rất kỳ dị đã xảy ra: [trong đó] thầy gặp một người điểm đạo đồ thầy đã quen biết trong kiếp sống cổ xưa.
Ông ấy cũng đang ở ngoài cơ thể. Thầy đã thấy rõ rằng cơ thể của ông đang nằm ở trên giường. Cùng với ông cũng có một phụ nữ và hai trẻ con đang ngủ. Thầy đã hiểu rằng đó là vợ và hai con của ông ấy.

Thầy chào ông bạn và linh hồn của vợ một cách trìu mến. Vợ ông ấy cũng đang ở ngoài cơ thể. Thầy nói thêm rằng vì các đứa con đó cũng đang ngủ cho nên linh hồn của chúng nó cũng đang ở bên ngoài cơ thể chúng.
Linh hồn của hai đứa bé đó có vẻ sợ người lạ. Thầy hiểu rằng thầy cần phải đi ra ngoài đó để cho hai linh hồn sợ hãi đó không trở về với cơ thể của chúng nó. Chắc chắn rằng nếu điều đó xảy ra thì các đứa bé sẽ khóc trên giường và tiếng khóc sẽ đánh thức hai vợ chồng bạn thầy. Nếu như thế thì chúng tôi sẽ phải kết thúc cuộc nói chuyện và hai vợ chồng sẽ phải nhập lại vào trong cơ thể bằng thịt và xương.

Thầy đã hiểu hết tất cả cái đó trong vòng vài mili giây và để tránh vấn đề đó, thầy đề nghị bạn thầy ra khỏi nhà để đi dạo với thầy trên các đường phố của thành phố Paris. Thầy rất vui khi ông ấy đã nhận lời.

Chúng tôi đi cùng nhau ở khu vực ngoại ô của thành phố rộng lớn đó cho đến khi thầy đã khuyên người bạn đó nên quay trở về với con đường [tu hành] để trở về với ánh sáng. Cuối cùng thầy đề nghị đi tham quan một đền thờ kỳ diệu ở nước Đức. Bạn thầy từ chối vì nói rằng bạn ấy không thể đến đó vì đang phải tập trung vào các vấn đề của cuộc sống thực dụng, do bạn ấy đã có vợ, con, v.v., v.v. Thầy chào tạm biệt bạn điểm đạo đồ đó và lên cao hơn trong bầu không khí. Thầy đi phía trên một số bức tranh tường to và sau đó thầy đi vào một đường xa lộ, một con đường ngoằn ngoèo, cho đến khi tới đền thờ kỳ diệu đó.

Trước cửa thánh đường, thầy nhìn thấy nhiều linh hồn đến từ các quốc gia khác nhau. Những người đã thoát ra khỏi cơ thể trong lúc ngủ để tới đền thờ đó.

Tất cả những người đó tập trung vào những nhóm khác nhau để nói chuyện với nhau. Họ nói về vũ trụ, về định luật của luân hồi chuyển kiếp, về luật Nhân quả, về những bí mật của sự sống và cái chết, v.v.

Trong đó thầy tìm một người bạn của thầy, một người giỏi trong việc xuất hồn, nhưng thầy không tìm được bạn đó.

Sau đó thầy tới ngưỡng của đền thờ và thấy một khu vườn kỳ diệu với những bông hoa thơm ngát đang tỏa ra mùi hương say sưa. Ở trong đó có hình bóng nổi bật của một đền thờ tuyệt vời ở dưới ánh sáng của các ngôi sao. Thầy muốn vào nhưng người bảo vệ đã ngăn lại và nói: “Đây là đền thờ của trí tuệ. Hãy đi ra. Giờ chưa phải là lúc.”

Thầy đã tuân lệnh và đi xa chỗ đó một khoảng nhưng không quá xa ngưỡng cửa. Sau đó thầy nhìn vào bản thân. Thầy nhìn bàn tay và bàn chân tâm linh và thầy cũng dám so sánh chúng với bàn tay và bàn chân của cơ thể xương và thịt vẫn đang ngủ trên giường ở bên kia, ở châu Mỹ Latinh, ở đất nước thiêng liêng của người Aztec.

Tất nhiên rằng kết quả của của việc so sánh này là thầy trở về ngay lập tức với cơ thể vật chất đang ngáy và ngủ sâu trên giường. Sau đó thầy đã thức dậy và nói với bản thân rằng: “Mình đã ở trong đền thờ trí tuệ. Vui quá! Sướng quá!”

Đến bây giờ thầy vẫn không thể quên được ánh sáng màu trắng, hoàn hảo và rực rỡ trong thánh đường đó. Chắc chắn rằng ánh sáng đó không giống bất kỳ ánh đèn nào bằng vật chất. [Ánh sáng đó] tỏa ra từ khắp nơi và không có một cái bóng nào cả.

Hỏi: Một người có thể đi những nơi mà người ta chưa biết đến không?

Samael Aun Weor: Thầy đã đi đền thờ thiêng liêng đó, mặc dù thầy không biết đến nó. Thầy được kéo bởi một giác quan ngoại cảm cao cấp, thầy có thể nói rằng thầy được tâm linh của chính mình hướng dẫn.

Hỏi: Sau khi thức dậy, một người đã cố tình xuất hồn có nhớ được những nơi mà người ta đã đi?

Samael Aun Weor: Rõ ràng thì nếu người ta không nhớ thì người ta đã không cố tình xuất hồn. Theo thầy thì một người không thể nào cố tình xuất hồn, tức là cố ý xuất ra khỏi cơ thể với ý thức, và sau đó không nhớ những gì họ đã nhìn thấy khi đang ở ngoài cơ thể của mình. Ví dụ, khi cháu ra khỏi nhà để đến văn phòng và từ văn phòng trở về nhà, cháu có nhớ được những gì cháu thấy trong văn phòng làm việc không? Cháu có nhớ được những việc cháu đã làm và những chỉ đạo mà sếp cháu đã đưa ra?

Cháu gái: Vâng, khi về nhà cháu nhớ hết tất cả việc cháu đã làm trên văn phòng.

Samael Aun Weor: Này cháu gái, việc này cũng thế. Hãy nhớ rằng, cơ thể vật chất của cháu là một ngôi nhà của xương và thịt. Nếu cháu cố tình ra ngoài ngôi nhà đó thì cháu sẽ nhìn thấy nhiều thứ và nếu cháu cố tình trở về [ngôi nhà đó] thì tất nhiên rằng cháu sẽ nhớ tất cả những gì cháu đã nghe thấy và nhìn thấy.

Ảnh minh họa: Exterior to One’s Body, bởi họa sỹ Lucie Bilodeau

Gnosis VN: Xuất hồn không nguy hiểm đến tính mạng con người. Tuy nhiên, khi học trò bám chấp vào ảo tưởng trong giấc mơ và tin rằng đó là sự thật thì họ có thể lừa dối bản thân và đi theo các loại pháp sai lầm. Vì thế cho nên chúng ta phải phân biệt giấc mơ và khải tượng. Thầy Samael giải thích về chủ đề này trong chương 17 của sách Hôn Nhân Hoàn Hảo.


Leave a Reply