Ấn tượng là một loại thực phẩm

✏ Tác giả: Samael Aun Weor, 📖 Chuyển Hoá Ấn Tượng Tâm lý

Bài viết này được trích từ một bài giảng có tiêu đề, “El Alimento de las Impressiones”.

Chủ đề của bài giảng này là về ấn tượng tâm lý.

Có ba loại thực phẩm khác nhau. Loại đầu tiên có thể được gọi là “thức ăn”. Đương nhiên, thức ăn đi vào qua miệng. Chúng ta biết rằng miệng là cửa vào của hệ tiêu hóa, cho phép chuyển hóa thức ăn thành các loại năng lượng cần thiết cho sự sống: ở đây thầy đang nói đến dạ dày. Nếu không có dạ dày thì việc chuyển hoá thức ăn là không thể.

Tuy vậy, thức ăn không phải là loại quan trọng nhất. Chúng ta biết rõ rằng thức ăn được chuyển hóa qua quá trình tiêu hóa. Sau cùng thì các dưỡng chất đi vào trong máu, và máu đưa những chất này đến tất cả các cơ quan của cơ thể.

Mặc dù vậy, có người vẫn có thể nhịn ăn trong một khoảng thời gian dài. Mahatma Gandhi có thể nhịn ăn tới bốn mươi ngày, và thậm chí còn hơn thế nữa: ông đã nhịn ăn đến hai hoặc ba tháng. Điều này chứng tỏ rằng thức ăn không phải là nguồn dưỡng chất quan trọng nhất.

Thực phẩm thứ hai là prana [khí lực], đi vào cơ thể vật chất cùng với khí oxy qua đường hô hấp.

Hiển nhiên, có một cơ quan hay một nhóm cơ quan nội tạng chuyên biệt để chuyển hóa loại dưỡng chất đi qua đường mũi này. Nguồn không khí của sự sống đi vào phổi rồi được chuyển hóa một cách tự nhiên thành oxy, và oxy sau đó được đưa vào máu.

Hít thở còn quan trọng hơn thức ăn đi qua miệng vào dạ dày, bởi vì chúng ta có thể nhịn thở ăn được một tháng nhưng không thể nhịn thở được lâu.

Chúng ta thường có thể nhịn thở trong một đến hai phút, một số người có thể nhịn được ba phút. Thầy có thể nhịn thở hơn bốn phút (vì đã luyện tập), nhưng hiển nhiên nếu nhịn thở quá khoảng thời gian giới hạn này thì chúng ta sẽ chết. Do đó, hơi thở thực sự quan trọng hơn nhiều so với thức ăn.

Và cuối cùng, có một loại thực phẩm thứ ba thậm chí còn quan trọng hơn.

Thầy đang nhấn mạnh đến các ấn tượng tâm lý. Có một điều chắc chắn là chúng ta không thể tồn tại dù chỉ một khoảnh khắc trong cuộc đời này mà không có các ấn tượng. Chúng ta không thể sống dù chỉ một giây nếu không tiếp nhận các ấn tượng.

Cơ thể của chúng ta được nuôi dưỡng một cách rất đặc biệt bởi các ấn tượng. Nếu không khí không tác động lên phổi và máu thì chúng ta sẽ không thể sống. Nếu thức ăn không tác động lên dạ dày và đường ruột thì chúng ta cũng không thể sống.

Thế nên ấn tượng là thiết yếu. Thật không may, mặc dù hơi thở [đi vào phổi] và thức ăn đi vào dạ dày qua đường miệng, nhưng chúng ta lại không có một cơ quan nội tạng nào để “tiêu hóa” các ấn tượng. Điều này quả thực không may.

Không khí thì có phổi, thức ăn có dạ dày, nhưng ấn tượng thì có cơ quan nào để tiêu hóa? Ấn tượng đi vào tâm trí. Chúng ta không thể phủ định điều này, nhưng không có cách nào để “tiêu hóa”, không có cơ quan nào dành cho việc tiêu hóa và chuyển hoá ấn tượng. Tất cả các sự kiện của cuộc sống đi vào tâm trí dưới dạng ấn tượng.

Tất cả các sự kiện đi vào bộ não dưới dạng ấn tượng. Niềm vui, nỗi buồn, hy vọng, tuyệt vọng, các vấn đề, các mối lo, v.v., tất cả đi vào tâm trí dưới dạng ấn tượng. Bất kỳ hoàn cảnh nào, bất kỳ sự việc nào dù có nhỏ bé đến đâu, đều đi vào tâm trí dưới dạng ấn tượng. Thầy nhắc lại: Thật không may, chúng ta không có một cơ quan nội tạng nào có khả năng “tiêu hóa” các ấn tượng. Do đó, ấn tượng trở thành các cấu trúc tâm lý, các cái tôi.

Ví dụ, nếu chúng ta không “tiêu hóa” ấn tượng xấu khi bị người khác xúc phạm, thì ấn tượng này sẽ trở thành một cái tôi thù hằn ở bên trong.

Nếu chúng ta không “tiêu hóa” ấn tượng mà một ly rượu tạo ra, thì đương nhiên ấn tượng đó sẽ trở thành một cái tôi say rượu.

Nếu chúng ta không “tiêu hóa” ấn tượng đến từ một người khác giới, thì tương tự, ấn tượng đó sẽ trở thành một cái tôi dục vọng.

Nếu chúng ta không “tiêu hóa” được ấn tượng liên quan đến của cải thì hiển nhiên ấn tượng đó đi vào tâm trí có thể trở thành một cái tôi tham lam.

Vì vậy, việc không “tiêu hóa” các ấn tượng đồng nghĩa với việc tạo ra nhiều cái tôi. Thầy nhắc lại, những ấn tượng không được tiêu hoá sẽ trở thành những cái tôi mới.

Chúng ta không chỉ có những cái tôi cũ, những cái tôi được mang theo từ các kiếp sống trước, mà tệ hại hơn là chúng ta vẫn đang tạo ra những cái tôi mới mỗi ngày. Điều này thật đáng buồn. Việc ngừng tạo ra những cái tôi mới là rất cần thiết. Nhưng điều này chỉ có thể thực hiện được bằng cách “tiêu hóa” các ấn tượng.

Nhưng làm sao để “tiêu hóa” được ấn tượng? Bằng cách nào và như thế nào? Làm thế nào để chuyển hóa các ấn tượng đó thành thứ gì đó khác? Điều đó có thể không? Nếu có thể thì làm thế nào? Câu trả lời là: thông qua tâm thức. Nếu chúng ta đặt cái gọi là “tâm thức” xen vào giữa ấn tượng và tâm trí, thì các ấn tượng đó sẽ được “tiêu hóa”.

Về bản chất, các ấn tượng là hydro-48 [1], một loại hydro khá nặng. Khi hydro-48 được tâm thức tiêu hóa, thì chúng được chuyển hóa thành hydro-24, dùng để nuôi dưỡng cơ thể cảm xúc. Sau đó, hydro-24 sẽ được chuyển hóa thành hydro-12 để nuôi dưỡng cơ thể lý trí, và cuối cùng khi hydro-12 ở cơ thể lý trí được “tiêu hóa”, nó sẽ chuyển hóa thành hydro-6 để nuôi dưỡng cơ thể ý chí (hay còn gọi cơ thể căn nguyên).

[1] Hydro – Đây là thuật ngữ của P. D. Ouspensky trong sách “Hành Trình Tìm Kiếm Điều Diệu Kỳ“. Từ “hydro” ở đây chỉ một loại khí lực tinh tế, chứ không phải khí Hydro trong hóa học. Ouspensky dùng từ “hydro” để nói về các loại dưỡng chất này vì ông muốn nhấn mạnh rằng, mặc dù không phải là “vật chất” của cõi vật lý, nhưng đó vẫn là một dạng “chất” tinh tế, chứ không chỉ là ý tưởng hay là thứ gì đó mơ hồ.

Thế nên, tốt hơn hết là “tiêu hóa” tất cả các ấn tượng để chuyển hóa hydro-48 thành dưỡng chất cho các cơ thể hiện sinh cao cấp của bản thể.

Thông thường, các ấn tượng làm tổn thương tâm trí và sau đó tâm trí sẽ phản ứng chống lại tác động đến từ thế giới bên ngoài. Nếu ai đó tấn công chúng ta, ta sẽ đánh trả; nếu ai đó xúc phạm chúng ta, thì ta cũng xúc phạm lại; nếu ai đó mời ta uống rượu, thì chúng ta uống, v.v. Tâm trí luôn phản ứng trước những tác động đến từ thế giới bên ngoài. Chúng ta phải tránh những phản ứng như vậy, và điều này là hoàn toàn có thể, chỉ cần đặt tâm thức vào giữa tâm trí và các ấn tượng.

Có cách thức nào, phương pháp nào, hay thực hành nào cho phép đặt tâm thức vào giữa đường đi của ấn tượng đến tâm trí không? Liệu có bí quyết nào để cho tâm thức có thể trực tiếp tiếp nhận các ấn tượng thay thế cho tâm trí? Bởi vì khi tâm thức trực tiếp nhận các ấn tượng, nó chắc chắn sẽ “tiêu hóa” và chuyển hóa chúng thành một thứ khác. Nhưng khi tâm trí tiếp nhận các ấn tượng, nó sẽ phản ứng chống lại các tác động đến từ bên ngoài một cách dữ dội và máy móc.

Vậy chúng ta nên sử dụng tâm thức như thế nào, theo cách nào, để tâm thức (và không có gì ngoài tâm thức) tiếp nhận các ấn tượng và chuyển hóa chúng? Thầy sẽ nói với các bạn một bí quyết vô cùng đơn giản: “Đừng bao giờ quên mất bản thân, đừng quên bản thể.”

Nếu một người quên đi bản thể nội tâm của chính mình khi đứng trước một kẻ lăng mạ, thì cuối cùng người đó cũng thành kẻ lăng mạ. Nếu một người quên đi chính mình, quên đi bản thể của mình khi đứng trước một ly rượu, thì cuối cùng người đó sẽ say. Và nếu một người quên đi bản thân mình, quên bản thể của mình khi đứng trước một người khác giới, thì cuối cùng người đó sẽ nổi lòng tà dâm.

Khi chúng ta học cách sống trong trạng thái luôn luôn nhận thức, luôn luôn nhạy bén như thể mình đang ở một hoàn cảnh mới lạ, khi chúng ta liên tục nhớ đến bản thể trong từng khoảnh khắc, khi chúng ta không bao giờ quên đi bản thể của mình, thì chúng ta chắc chắn sẽ trở nên tỉnh thức.

Nếu một người không quên đi chính mình khi đứng trước một kẻ lăng mạ, nếu một người không quên đi bản thể của mình, thì họ có thể chuyển hóa những ấn tượng xấu xa đó thành hydro-24 để củng cố cơ thể cảm xúc, sau đó thành hydro-12 để nuôi dưỡng cơ thể lý trí, và cuối cùng thành hydro-6 để nuôi dưỡng cơ thể ý chí. Nghĩa là, chuyển hóa lời lẽ của kẻ lăng mạ thành một dạng năng lượng khác.

Nếu chúng ta không quên đi bản thân mình khi có một ly rượu trước mặt, thì ấn tượng đó (hydro-48) sẽ được chuyển hoá thành hydro-24, 12 và 6. Nếu chúng ta không quên bản thân mình khi có một đống tiền trước mặt thì ấn tượng đó sẽ được chuyển hoá thành hydro-24, 12 và 6.

Vì vậy, “không quên bản thân” là chìa khóa để sử dụng tâm thức một cách không khéo. Khi chúng ta không quên chính mình, thì tâm thức được đặt vào giữa tâm trí và các ấn tượng.

Cái hay là ở chỗ tâm thức sẽ tiếp nhận những ấn tượng đến từ thế giới bên ngoài, bởi vì tâm thức có thể chuyển hóa chúng thành một cái gì đó khác biệt, thành các yếu tố sáng tạo, thành các thành phần cao cấp của bản thể, thành năng lượng kim cương phục vụ cho sự phát triển của các luân xa, thành những loại năng lực phục vụ cho sự phát triển của một số quyền năng nhất định trong các cơ thể nội tại của chúng ta.

Do đó, hãy biết rằng tất cả những cái tôi là kết quả của những ấn tượng chưa được tiêu hóa, chưa được chuyển hóa, và điều này thật đáng tiếc.

Thật không may, con người không bao giờ nhớ bản thân. Đó là lý do tại sao các ấn tượng đi vào tâm trí và giữ nguyên như vậy, không hề được chuyển hóa, và đương nhiên là từ đó, những cấu trúc tâm lý, những cái tôi mới sẽ nảy sinh.

Chúng ta cần phải làm tan rã cái tôi, nhưng cũng phải tránh tạo thêm những cái tôi mới. Một người có thể làm tan rã cái tôi, nhưng nếu quên đi chính mình thì họ lại tạo ra những cái tôi mới. Vấn đề này rất nghiêm trọng.

Nhớ bản thân là một việc kỳ diệu. Khi một người nhớ đến chính mình thì họ tạo ra năng lượng hoàn toàn khác với đồng loại. Họ có một năng lượng đặc biệt, và năng lượng này khiến họ trở nên hoàn toàn khác biệt.

Thật thú vị khi biết rằng những người tạo ra được năng lượng như vậy sẽ trở nên khác biệt, thậm chí năng lượng sống của họ cũng được nhân lên. Nếu chúng ta đặt hai người ở một nơi không thuận lợi, với dinh dưỡng kém, môi trường xấu, v.v., trong đó một người không bao giờ nhớ đến chính mình, sống một cuộc sống máy móc, và một người khác luôn nhớ đến chính mình trong từng khoảnh khắc, luôn nhớ về bản thể của chính mình, không bao giờ quên bản thể sâu thẳm của mình, thì chúng ta có thể hoàn toàn chắc chắn rằng người thứ nhất sẽ chết sớm và người thứ hai sẽ sống bất chấp môi trường khắc nghiệt thế nào, bởi vì người đó được bao bọc bởi loại năng lượng khác với năng lượng của người kia.

Toàn bộ vấn đề của sự giải thoát là dựa vào chuyển hoá, và chuyển hóa là dựa trên sự hy sinh.

Hãy để ý rằng toàn bộ sự sống là một quá trình chuyển hóa. Nhờ sự chuyển hóa vô hạn diễn ra từ trong bụng mẹ mà cơ thể con người mới có thể được hình thành.

Ví dụ, nếu quan sát một quả trứng, bất chấp đó là trứng rắn hay là trứng chim, chúng ta sẽ thấy tiềm ẩn trong đó khả năng phát triển. Những khả năng như vậy sẽ biến thành hiện thực thông qua sự chuyển hóa.

Ngọn lửa trong lò sưởi giúp chúng ta sưởi ấm trong mùa đông là kết quả của sự chuyển hóa. Sự tiêu hóa trong cơ thể là quá trình chuyển hoá giúp con người có thể tồn tại. Sự chuyển hóa của không khí bên trong lá phổi là một quá trình chuyển hóa khác, và nếu chúng ta muốn chuyển hóa bản thân về mặt tâm lý thì chúng ta cũng cần phải chuyển hóa các ấn tượng, nguồn dinh dưỡng thứ ba.

Thầy nhắc lại: Tất cả các sự kiện của cuộc sống đều đi vào tâm trí dưới dạng ấn tượng. Khi thầy đang nói với các bạn, những người đang ở đây trong căn phòng này, trong lumisial [2] này, thì cái gì đi vào tâm trí của bạn? Chính là ấn tượng, một loạt các ấn tượng: các bạn đang nhìn thấy một người đàn ông đang nói chuyện với mình và các bạn lắng nghe ông ta.

[2] Lumisial là đền thờ nhỏ.

Những ấn tượng đó đang đi vào tâm trí của các bạn, và trong lúc thầy đang nói, các bạn có chắc rằng mình đang “tiêu hóa” ấn tượng này, ấn tượng của việc nhìn thấy một người đàn ông đang nói với bạn, người đang truyền dạy giáo lý huyền học cho bạn? Các bạn có đang ở trong quá trình “tiêu hóa” hay chuyển hóa những ấn tượng đó hay không?

Nếu bạn đang không ở trong quá trình “tiêu hóa” hoặc chuyển hoá ấn tượng này, ấn tượng của việc nhìn thấy Samael Aun Weor trước mặt, đang nói chuyện với bạn, thì thật không may là bạn đang lãng phí thời gian của mình. Tại sao? Tại vì bạn đang không “tiêu hóa” ấn tượng, không chuyển hóa những ấn tượng đó.

Nếu ấn tượng không được “tiêu hóa” thì nó không được chuyển hóa. Trước khi có sự chuyển hóa thì phải có sự “tiêu hóa” các ấn tượng.

Làm thế nào để “tiêu hóa” ấn tượng này? Ấn tượng khi bạn thấy một người đàn ông ở đây, trong chiếc áo choàng trắng đang thuyết giảng? À, hãy đừng quên bản thể của chính bạn, rằng chính bản thể mới là người tiếp nhận lời dạy. Hãy truyền hết mọi lời dạy cho bản thể, hãy lắng nghe với khao khát rằng chúng sẽ được truyền đạt đến bản thể.

Nếu “tiêu hóa” ấn tượng, thì các bạn sẽ hiểu được [bài giảng] rõ hơn. Nếu không xử lý ấn tượng theo cách đó, bạn đang lãng phí thời gian của mình, và với lý do này bài giảng sẽ trở nên vô ích.

Vì vậy, hãy bắt đầu bằng hành động.

“Vì, nếu có kẻ nghe lời mà không làm theo thì khác nào người soi mặt mình trong gương, thấy rồi thì đi, liền quên mặt ra thể nào.” [Gia-cơ 1:23-24]

Thế nên chỉ lắng nghe lời giảng thôi là chưa đủ, bạn phải “TIÊU-HÓA” nó, và đó chính là điều cần thiết.

Các bạn thấy cái mà chúng ta gọi là “ấn tượng” quan trọng như thế nào rồi đấy! Bạn không thể sống mà không có các ấn tượng, dù chỉ một giây hay thậm chí chỉ một phần nghìn giây.

Thế nên việc chuyển hóa ấn tượng thành một thứ gì khác là việc đáng làm: chuyển hóa thành siêu năng lực, thành ánh sáng, thành lửa, thành sự hài hòa, thành cái đẹp… Nhưng, nếu chúng ta không chuyển hóa chúng thì, thầy nhắc lại (mặc dù thầy cảm thấy mệt mỏi khi phải nhắc đi nhắc lại), những thứ này sẽ chỉ trở thành những cấu trúc tâm lý mới, thành những cái tôi mới.

Chúng ta cần biết suy nghĩ thấu đáo hơn. Trên thực tế, khi chúng ta cứ để mặc không “tiêu hóa” các ấn tượng và liên tục tạo ra những cái tôi mới trong từng khoảnh khắc, từng giây phút, thì chúng ta chẳng khác gì những cỗ máy đơn giản bị các cấu trúc tâm lý điều khiển.

Chúng ta đang sống trong một thế giới bận rộn, nơi mà tất cả mọi người đều tin rằng họ đang làm một cái gì đó nhưng sự thực thì chẳng ai đang làm gì cả. Mọi thứ chỉ xảy đến với chúng ta mà thôi, giống như khi trời mưa hay khi có sấm chớp. Tại sao? Đơn giản vì trong con người chúng ta không có bản thể hiện thân. Chỉ duy nhất bản thể mới có thể hành động. Bản thể hành động, và con người đích thực là bản thể. Nhưng nếu để cỗ máy hoạt động, không phải là bản thể, thì người ta đang hoạt động như một con robot được lập trình sẵn với một chiếc máy tính tuyệt vời được gọi là “bộ não”, người ta chỉ đang hoạt động một cách máy móc. Vì thế, người ta không tự chủ hành động mà chỉ là đang thực thi hoạt động.

Một bên là tự chủ hành động còn bên kia chỉ là thực thi hoạt động. Bất kỳ cỗ máy nào cũng hoạt động, di chuyển, đi lại, hoàn thành các chức năng của nó, bởi vì đó là một cỗ máy và đã được lập trình cho các chức năng của nó. Nhưng tự chủ hành động lại khác.

Chỉ con người mới có thể tự chủ hành động, và con người đích thực chính là bản thể. Chúng ta phải phân biệt giữa con người đích thực (chính là bản thể) và cái cỗ máy (cỗ máy không phải là bản thể).

Thầy nhắc lại: Loài “động vật trí năng” là một con robot được lập trình sẵn và bộ não của nó là một cỗ máy tính tuyệt vời: một cỗ máy tính tự duy trì, biết làm phép tính toán chính xác, […] một cỗ máy biết ghi nhận sóng hình ảnh và sóng âm thanh, ghi nhận những gì xảy ra bên ngoài và bên trong, và tự duy trì chính nó. Nó thực sự là một cỗ máy tính tuyệt vời, hạng nhất, nhưng chỉ có thế và không có gì hơn thế: một chiếc máy tính. [3]

[3] Chỗ có dấu […] ở trên là đoạn bản ghi âm nghe không rõ.”

Cỗ máy tính này được cung cấp một cơ thể vật chất và sử dụng cơ thể này để di chuyển, đi lại, v.v. Tuy vậy, cỗ máy tính này lại do cái tôi kiểm soát chứ không phải bản thể; và cái tôi là kết quả của nhiều ấn tượng không được “tiêu hóa”.

Vì vậy, thứ đang hoạt động ở đây trong thế giới đau khổ này nơi chúng ta sống là một cỗ máy được trang bị với cái một máy tính lớn. Ở đây, không phải bản thể đang hoạt động mà là một cái máy. Chúng ta có thể nói rằng cái máy chỉ là một máy, còn bản thể là bản thể.

Nhưng cái mà ta gọi là “cuộc sống” thực sự là gì? Chắc chắn, cuộc sống giống như một bộ phim, phải… Khi cái chết ập đến, chúng ta quay ngược trở lại điểm bắt đầu của bộ phim và mang nó theo chúng ta vào cõi vĩnh cửu. Khi bộ phim quay trở lại từ đầu, tất cả những cái tôi này quay trở lại và chúng sẽ diễn lại bộ phim của chúng.

Sau khi tái sinh với một hình hài mới, cái tôi sẽ chiếu lại bộ phim của nó trên màn hình của kiếp sống mới. Nó chiếu cái gì? Chính là cuộc đời của nó. Cuộc đời nào? Như nhau thôi, giống như những gì nó đã có trong kiếp sống trước đó. Có nghĩa là, nó lặp lại cùng một điều mà nó đã làm trong kiếp trước và các kiếp trước đó nữa. Tất cả những gì cái tôi trình chiếu đều đã được lập trình sẵn trong bộ não từ khi sinh ra.

Vì vậy, chúng ta là những con robot được lập trình sẵn. Bản thể hoàn toàn không can dự vào tất cả những bi kịch này, bản thể không tham gia vào những vấn đề đó. Bản thể của mỗi chúng ta di chuyển tự do trong dải Ngân hà.

Trong thung lũng của cuộc đời đau khổ này, là những cái bóng tồn tại và sinh sống, chúng khoác lên mình thân thể vật chất. Nhưng những sinh vật này đang làm gì? Chẳng làm gì cả! Chúng di chuyển một cách máy móc, theo chương trình đã được cài đặt trong não. Thầy không chỉ nói trong bộ não vật chất, mà còn trong ba bộ não khác: bộ não lý trí, bộ não cảm xúc và bộ não vận động.

Còn bản thể, bản thể làm gì trong khi chúng ta đang ở đây đau khổ, vật lộn, khóc than, loay hoay tìm cách để trả tiền thuê nhà hay mua quần áo? Bản thể đang làm gì? Bản thể đang sống và di chuyển trong dải Ngân hà. Vâng, bản thể di chuyển tự do trong dải Ngân hà.

Vậy cuộc sống khổ đau này của chúng ta là gì? Chỉ là ảo ảnh thuần túy, một thứ viển vông! Những người Ấn Độ giáo có lý do chính đáng khi nói rằng “thế giới này chỉ là Maya, thế giới này là huyễn tưởng, nó không có giá trị gì”.

Thầy nhắc lại, chúng ta cần phải có cuộc sống đích thực, bởi vì chúng ta chưa thực sự có nó. Có ai trong số các bạn tự hào về việc có cuộc sống đích thực không? Ai trong số các bạn có một cuộc sống đích thực?

Vâng, bạn kia… (dường như là có ai đó giơ tay lên để ngắt lời thầy)… Đừng nói với thầy rằng bạn thực sự có cuộc sống đích thực… (Có một khoảng lặng)… thầy không thấy gì ở đây ngoài những cỗ máy biết di chuyển, những cỗ máy được lập trình, những con robot được lập trình, không gì khác. Rõ ràng, chúng ta phải chấm dứt việc tồn tại như những con robot, và chúng ta có thể ngừng trở thành các con robot. Nhưng, để chấm dứt việc đó, chúng ta phải loại bỏ tất cả các cấu trúc tâm lý, đó là điều hiển nhiên.v

Các bạn đã biết rằng chúng ta cần loại bỏ các cấu trúc tâm lý, nhưng biết thế thôi vẫn chưa đủ, chúng ta cần dừng việc tạo ra các cấu trúc tâm lý mới. Nhưng chúng ta lại đang tạo ra chúng hàng ngày, do không “tiêu hóa” các ấn tượng.

Chúng ta cần phải “tiêu hóa” các ấn tượng, chuyển hóa chúng thành loại năng lượng khác để không tạo ra nhiều cái tôi mới. Chúng ta cần phải “tiêu hóa” cả những ấn tượng cũ, những ấn tượng đã tạo ra các cái tôi. Chúng ta có thể làm được việc này thông qua sự suy ngẫm, tự quan sát, và loại bỏ.

Khi chúng ta “tiêu hóa” những ấn tượng cũ đã được tích tụ trong năm trung tâm xử lý của bộ máy con người, (ấn tượng này tồn tại dưới dạng những thói quen, cảm xúc cấp thấp, suy nghĩ tiêu cực, bản năng trụy lạc, lạm dụng tình dục, v.v.), thì những yếu tố phi nhân tính đó sẽ bị tan rã và biến thành cát bụi.

Vì vậy, chúng ta phải “tiêu hóa” không chỉ các ấn tượng mới đi vào tâm trí mà cả các ấn tượng cũ nữa. Và thầy nhắc lại rằng chúng ta “tiêu hóa” các ấn tượng này bằng cách tự quan sát bản thân trong mọi thời điểm, trong từng khoảnh khắc.

Thầy sẽ đưa ra cho các bạn một ví dụ về ghen tuông. Một người đàn ông phát hiện ra vợ mình có nhân tình, và tất nhiên, cái tôi ghen tuông nhảy vào cuộc. Phải làm thế nào? Anh ta đã phát hiện ra cái tôi ghen tuông, rõ là vậy. Theo luật tái diễn thì trong kiếp trước đã từng có một cuộc tình tay ba giữa ba người này, và trong kiếp trước nữa cũng đã có cuộc tình tay ba như vậy.

Do đó, cảm giác ghen tuông này xuất hiện là do một ấn tượng “chưa tiêu”, không được chuyển hóa.

Giả sử anh này cố gắng “tiêu hóa” ấn tượng đó để biến nó thành một cái gì đó khác; nếu anh ta suy ngẫm rồi đi đến kết luận rằng sự ghen tuông này là ngớ ngẩn, rằng nó không thực sự có ý nghĩa gì cả, thì có nghĩa là ấn tượng xấu này, cái ấn tượng đã bắt nguồn từ xa xưa, đã bị “tiêu hoá”.

Khi “tiêu hóa” ấn tượng, chúng ta có lợi thế để làm tan rã cái tôi. Điều duy nhất còn thiếu giờ đây chỉ là cầu khẩn đến đức mẹ Devi-Kundalini Shakti để người làm tan rã cái tôi đó. Cái tôi này là kết quả của một ấn tượng “chưa tiêu” trong quá khứ. Rồi, cuối cùng thì cái tôi ghen tuông đó sẽ biến thành cát bụi.

Giả sử chúng ta đánh nhau với một người khác, lý do là họ không muốn trả một khoản nợ mà chúng ta đang cần. Rõ ràng, đây là một ấn tượng “chưa tiêu”. Nếu tại thời điểm chúng ta đi đòi tiền mà gã đó lại không muốn trả, và ta cảm thấy rất khó chịu và muốn đánh nhau với hắn. Như vậy chúng ta phải đủ thấu hiểu để khi về nhà ngồi thiền, và dùng các phương pháp nội tâm để cố gắng “tiêu hóa” ấn tượng khủng khiếp đó.

Chắc chắn là luật tái diễn cũng đã hoạt động trong trường hợp này. Chắc chắn là sự kiện tương tự cũng đã xảy ra theo luật tái diễn trong một kiếp trước. Chúng ta đã từng cho chính gã đó vay một số tiền và hắn cũng đã không trả nợ. Ở kiếp trước nữa, việc tương tự cũng đã từng xảy ra, và ở các kiếp trước trước nữa cũng đã luôn xảy ra chuyện tương tự. Vì nguyên do này mà một cái tôi căm ghét đối với gã đàn ông đó đã được tạo ra.

Thế nên, việc cần làm bây giờ là “tiêu hóa” hoàn toàn ấn tượng xấu đó, ấn tượng bắt nguồn từ các kiếp trước xa xôi và bây giờ đã biến thành một cái tôi. Hãy “tiêu hóa” nó bằng cách suy ngẫm. Hãy hiểu rằng chuyện tiền bạc này là phù phiếm, hão huyền, rằng vào lúc chết chúng ta chẳng mang theo được xu nào vào cõi vĩnh hằng.

Khi đã nhận thức được điều này, hãy khẩn cầu Đức Mẹ Devi-Kundalini Shakti để làm tan rã cái tôi đó (nó chẳng qua là kết quả của một loạt các ấn tượng “chưa tiêu”). Hiển nhiên Đức Mẹ thiêng liêng sẽ biến nó thành cát bụi, và chúng ta sẽ được giải phóng khỏi ấn tượng xấu đó.

Tất cả các cái tôi chẳng qua là kết quả của những ấn tượng chưa được chuyển hóa, “chưa tiêu”. Một khi những ấn tượng “chưa tiêu” này bị tan rã thì năng lượng của chúng sẽ được chuyển hóa thành thứ khác, thành hydro-24, 12 hoặc 6, và chúng ta trở nên sạch hơn.

Do đó, các ấn tượng trong quá khứ và hiện tại phải được chuyển hóa thành các năng lượng vũ trụ, năng lượng thánh thiện. Việc này được thực hiện bằng cách không quên bản thân mình, không quên bản thể của mình. Khi chúng ta không quên bản thân mình, khi chúng ta sống trong trạng thái tỉnh táo với ý thức sắc bén như thể đang ở một môi trường mới, thì chúng ta sẽ chuyển hoá những ấn tượng đó thành một cái gì đó khác.

Nếu chuyển hóa thành công toàn bộ các ấn tượng thì chúng tas ẽ thực sự được ban phước, bởi vì bản thể sẽ ở trong ta và ta cũng ở trong bản thể, và rồi chúng ta sẽ có một cuộc sống đích thực, bởi vì ta thực sự làm chủ được hành động của mình. Chúng ta sẽ hiện thân được bản thể.

Còn hiện giờ, chúng ta chỉ là những con robot được lập trình sẵn. Những ấn tượng chưa được “tiêu hóa” được tích tụ lại bên trong ba não bộ, chúng cứ lặp đi lặp lại từ thời điểm này sang thời điểm khác trong suốt cuộc đời của chúng ta. Đó là cơ chế của luật tái diễn: là sự lặp lại của những ấn tượng cũ.

Các bạn có thấy dễ chịu không, khi tồn tại như cái máy, đóng vai một con robot, không có bản thể hiện thân, và sống như những cái bóng trong thung lũng đầy nước mắt này? Bạn thấy sống như vậy có đáng không? Và chúng ta là cái gì? Những cái bóng khốn khổ, những con robot được cài đặt sẵn, được lập trình bởi những ấn tượng xưa cũ! Tất cả ấn tượng chưa được “tiêu hóa” trong các kiếp sống quá khứ đã bị tích tụ ở ba bộ não của chúng ta và bây giờ chúng được lặp lại một cách máy móc.

Vì vậy, chúng ta giống như những robot thực sự. Chúng ta là những con robot, chuyển động một cách máy móc trong thung lũng đầy nước mắt này!

Bạn muốn sống như những con robot bao lâu nữa? Cho đến năm nào, đến ngày tháng nào? Hãy suy ngẫm về điều này, anh chị em thân mến, bởi vì thật thảm hại khi là một con robot.

Bài giảng của thầy đến đây là hết. Và bây giờ, trước khi kết thúc bài giảng này, những ai muốn đặt câu hỏi xin cứ tự nhiên, còn ai không đồng ý thì hãy nói ra và giải thích tại sao?


Hỏi đáp

Học trò: Khi một ấn tượng đã được chuyển hóa từ hydro-48 thành 24, thành 12 và rồi hydro-6, thì nó có tiếp tục từ hydro-6 chuyển thành hydro-3 không?

Thầy Samael: Có, một ấn tượng có thể tiếp tục chuyển hóa để nuôi dưỡng các cơ thể hiện sinh cao nhất, và thậm chí có thể chuyển thành hydro-1. Lưu ý rằng chúng ta có thể tạo ra không chỉ các cơ thể vật chất và cảm xúc mà còn cả bốn Kaya (đó là Nirmanakaya – Hóa thân, Sambhogakaya – Báo thân, Addikaya – Bổn thân, và Dharmakaya – Pháp thân).

Hiển nhiên, các hydro vi tế cần có để nuôi dưỡng các cơ thể cấp cao này phải đến từ ngay đây, từ thế giới vật chất mà chúng ta đang sống. Chúng phải xuất phát từ các ấn tượng đã được chuyển hoá, hay nói cách khác là từ hydro-48 chuyển hóa theo từng bước từ từ, dần dần.

Học trò: Thưa thầy, có phải việc nhớ đến bản thân chỉ đơn giản là một thái độ tâm lý, hoặc suy nghĩ “tôi đây”, với một ý niệm trong hiện tại về bản thân?

Thầy Samael: Nếu bạn nói “Tôi đây”, có thể bạn đang khẳng định con robot, bạn chỉ đơn thuần là đang xác nhận sự tồn tại của một con robot mà thôi. Con robot sẽ nói: “Vâng, đây là tôi”, tức là “đây là con robot”. Nhớ tới bản thân không phải như vậy, mà là không quên đi bản thể của chính mình, đó là một điều rất khác. Bản thể thường ở trong dải Ngân hà và đang không được hiện thân trong con robot, bởi vì bản thể không tương thích với cái tôi. Việc của chúng ta là không quên đi bản thể; không khẳng định con robot, mà là khẳng định bản thể, việc này khác nhau. Có ai có thắc mắc nào khác không?

Học trò: Thưa thầy, vì cơ thể con người (hay bộ máy con người) không có bộ phận nào, hay nói cách khác là không biết làm thế nào để “tiêu hóa” các ấn tượng, vì thức ăn thì có dạ dày tiêu hóa, không khí thì có phổi. Thế thì, một người đã chết thì làm thế nào để “tiêu hóa” được những ấn tượng giác quan đó?

Thầy Samael: Người đã chết có liên quan gì đến các con robot?

Học trò: Vâng, đó là câu hỏi của em, chỉ vậy thôi.

Thầy Samael: Không, “ấn tượng” giống như cái cốc mà thầy đang uống ở đây (nhân tiện, món nước Tehuacán này rất ngon). “Ấn tượng” là, ví dụ, một bộ máy cơ học, “ấn tượng” là những gì bạn ăn, những gì bạn uống, những gì đến với tâm trí của bạn thông qua các giác quan. Tất cả đều là “ấn tượng”.

“Ấn tượng” là tồn tại, là sống. Niềm vui, nỗi buồn, những gì mang lại cho ta sự lo lắng, những gì mang lại cho ta niềm khao khát, những gì mang lại cho chúng ta hy vọng, những gì mang lại cho chúng ta sự tuyệt vọng. Tất cả đều là “ấn tượng”.

Những người đã chết thì có liên quan gì đến chuyện này? Không gì cả, phải không? Khi nói rằng các ấn tượng phải được chuyển hóa, ý thầy là phải sử dụng một công cụ.

Công cụ nào? Tâm thức. Nhưng tâm thức là của ai, là cái gì, tại sao nó tồn tại? Tâm thức là của bản thể và khi chúng ta không quên bản thể của mình thì rõ ràng tâm thức sẽ hoạt động. Đừng quên bản thể của chính bạn, bản thể thật kỳ diệu.

Tại sao có những thiên thần sa ngã? Bởi vì trong một khoảnh khắc họ đã quên đi bản thân mình, thế là quá đủ để rơi xuống vực sâu. Khi nói “Đừng quên bản thân mình”, thầy không nói về việc khẳng định cỗ máy, hay robot, không phải vậy. “Đừng quên bản thân mình” có nghĩa là đừng quên đi bản thể nội tâm sâu thẳm của chính bạn. Đó là điều thầy đang đề cập đến một cách dứt khoát, và điều này phải được hiểu dưới ánh sáng của cuộc cách mạng tâm lý học siêu việt. 

Còn câu hỏi nào khác không?

Học trò: Thưa thầy, một người chưa bao giờ trải nghiệm bản thể […] thì người ta nên có thái độ tâm lý nào để nhớ về chính mình và khẳng định bản thể trong chính mình?

Dấu […] là chỗ bản ghi âm nghe không rõ.

Thầy Samael: Tính cách phải ngày càng thụ động hơn, để chúng ta trở nên dễ tiếp thu hơn. Khi ở trong trạng thái dễ tiếp thu thì  chúng ta sẽ cảm nhận được bản thể ngày càng nhiều hơn thông qua trung tâm cảm xúc cao cấp. Kinh Thánh viết rằng: “Phước lành cho những ai có trái tim thuần khiết, vì họ sẽ nhìn thấy Thượng Đế.” [Ma-thi-ơ 5:8, Kinh Thánh Tân Ước]

Trái tim phải được thanh tẩy để chúng ta có thể hiểu được về cảm xúc. Sự thấu hiểu này cao cấp hơn nhiều so với sự hiểu biết của não bộ. Bất kỳ hoạt động nào của não, dù có phức tạp đến đâu, đều rất kém so với sự thấu hiểu cảm xúc.

Thấu hiểu về cảm xúc cho phép chúng ta cảm nhận được bản thể. Vì vậy, điều phải làm là (như thầy đã nói) chú ý phát triển sự thấu hiểu về cảm xúc. Hiểu biết này sẽ tiến bộ dần dần khi chúng ta làm thanh sạch trái tim, tức là khi ta loại bỏ các cấu trúc tâm lý.

Nếu lúc đầu sự thấu hiểu về cảm xúc chỉ tồn tại ở dạng nhỏ lẻ, phôi thai, thì khi chúng ta dần dần làm tan rã cái tôi, sự thấu hiểu này sẽ ngày càng rõ ràng hơn, càng nhanh nhạy hơn.

Hãy đừng quên bản thể, hãy luôn chăm sóc cho trái tim thanh tĩnh, và rồi, thực sự, chúng ta sẽ không tạo ra những cái tôi mới. Nhưng chừng nào chúng ta còn quên bản thể thì các ấn tượng sẽ đi vào tâm trí và ở lại đó mà không được “tiêu hóa”. Rồi những ấn tượng này sẽ trở thành những cái tôi mới, hoặc sẽ củng cố cho những cái tôi đã được thiết lập trong năm trung tâm xử lý của cỗ máy hữu cơ, rõ ràng là vậy.

Học trò: Thưa thầy, đôi khi chúng ta cảm thấy rằng một cái tôi đang hoạt động, ví dụ một cơn tức giận. Khi nhận ra rằng mình đang tức giận, ta muốn hiểu hiện tượng này, muốn hiểu tại sao mình lại giận. Nhưng mặt khác ta lại không muốn hết giận vì cái tôi này quá mạnh. Trong trường hợp này chúng ta phải làm gì?

Thầy Samael: Rõ ràng, cái tôi giận dữ khi đã được thiết lập trong năm trung tâm xử lý của cỗ máy đã trở thành chủ nhân trong trường hợp này. Nó đã thành chúa tể của toàn bộ cỗ máy. Tuy nhiên, vẫn có một khe hơr tự do cho dù là rất nhỏ và rất hạn hẹp, nhưng chúng ta vẫn có thể tận dụng được.

Khe hở này ví như khoảng trống giữa một cây đàn vĩ cầm và cái hộp đựng nó. Khe hở đó thực sự rất hạn hẹp, nhưng nếu sử dụng nó một cách thông minh thì nó có thể được mở rộng ra. Chúng ta phải tập trung vào bản thể một cách rõ ràng, và phải tự quan sát: quan sát chính cái tôi giận dữ khi nó đang hoạt động.

Nếu quan sát bản thân khi trong một cơn giận, bạn sẽ thấy một cái gì đó khác, cái gì đó không phải bạn, đã xâm nhập vào và chiếm lấy não của bạn. Nếu bạn đã xác nhận thực tế đó (thông qua việc tự quan sát), thì hãy thực hiện một bước nữa, đó là tự suy ngẫm rõ ràng. Và nếu bằng cách tự suy ngẫm rõ ràng mà bạn đi đến kết luận rằng một con quỷ của giận dữ đã chiếm lấy mình, thì bạn có thể thực hiện bước thứ ba: là thiền nội tâm sâu sắc.

Thông qua thiền, chúng ta đạt được sự phân tích siêu việt. Chúng ta phải suy ngẫm, phải hiểu cặn kẽ những gì đã xảy ra trong tâm trí khiến cho cơn giận nổi lên. Và sau đó chúng ta phát hiện ra rằng cái tôi giận dữ này xuất hiện bởi căn nguyên khác: có thể là do sự tự ái; có thể là do ai đó làm tổn thương đến lòng tự ái của chúng ta, hoặc do ai đó làm tổn thương lòng tự tôn của chúng ta, hoặc cũng có thể là do ai đó làm tổn thương đến tâm trí nhạy cảm của chúng ta, hoặc ai đó làm tổn thương đến sự kiêu ngạo của chúng ta, v.v.

Vì vậy, nếu một người khám phá ra nguyên nhân của sự tức giận thì họ hiểu được rằng cơn giận dữ này là ngớ ngẩn. Và nếu người này hiểu rằng tức giận là ngớ ngẩn thì nghĩa là họ đã sẵn sàng làm tan rã nó.

Sau đó chúng ta chỉ cần khẩn cầu đến đức Mẹ Kundalini-Shakti là đủ, xin người làm tan rã cấu trúc tâm lý này. Thầy chắc chắn rằng người sẽ giúp chúng ta trong quá trình làm tan rã đó. Cách thức thực hiện rõ ràng là như vậy. 

Còn câu hỏi nào khác không?

Học trò: Thưa thầy, cảm hứng có vai trò gì trong tất cả những việc này không?

Thầy Samael: Những điểm đạo đồ giỏi nhất nói rằng có ba bậc thang dẫn đến điểm đạo, đó là: trí tưởng tượng, cảm hứng, và trực giác, rõ ràng phải không? Tất cả anh chị em đều tràn đầy cảm hứng, không ai là không có cảm hứng cả. Nhưng cảm hứng là một chuyện, còn quá trình khách quan hóa tâm thức lại là một chuyện khác.

Cho dù các bạn ở đây có cảm thấy hứng khởi như thế nào nhưng nếu chúng ta chưa làm tan rã được cái tôi thì tâm thức của chúng ta vẫn chưa khách quan. Và nếu tâm thức chưa khách quan thì chúng ta sẽ không thể đạt đến sự khai sáng, cho dù ta luôn luôn thấy có cảm hứng.

Để đạt đến sự khai sáng, các cấu trúc tâm lý cần phải được tan biến. Chỉ khi các cái tôi biến mất, thì sự khách quan, cảm hứng đích thực, mới xuất hiện ở bên trong, dẫn chúng ta đến với cấp độ cao nhất là trực giác.

Các cấu trúc tâm lý phải bị tan rã. Nhưng điều này là không thể nếu chúng ta không sống trong trạng thái nhận thức cảnh tỉnh, với ý thức sắc bén như thể mình đang ở một môi trường mới. 

Còn câu hỏi nào khác không?

Học trò: Thưa thầy, sức mạnh của Logos thứ ba [4] đóng vai trò gì trong quá trình rèn luyện tâm lý?

[4] Logos thứ ba là Đức Thánh Linh, nguồn gốc của khí lực sinh dục. Đọc thêm: https://gnosisvn.org/2017/01/20/duc-thanh-linh/

Thầy Samael: Có một Trimurti [Tam vị nhất thể] rất cao, đó là Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Thánh Linh. Chắc chắn Đức Thánh Linh chính là năng lượng sinh dục. Năng lượng sinh dục đó được phát triển, biểu hiện và xử lý trong lò rèn rực lửa của Vulcan [5].

[5] Lò rèn của Vulcan, hay còn gọi là lò rèn của Cyclops, chỉ quá trình luyện tình dục thiêng liêng.

Nếu chúng ta cầu khẩn đức Mẹ Shakti Kundalini, chính xác là trong lò rèn của Cyclops, thì người sẽ trợ giúp chúng ta với cộng lực từ sức mạnh của Logos thứ ba – chính là Đức Thánh Linh – và sẽ nhanh chóng đánh tan cấu trúc tâm lý đang cần được tan rã. Đây là cách Đức Thánh Linh, Thần Shiva hoặc Logos thứ ba, thực hiện vai trò của mình trong công việc làm tan rã cái tôi.

Học trò: Thưa thầy, chân sư vĩ đại Ashiata Shiemash đã làm thế nào để chuyển hóa các ấn tượng? Bởi vì thầy đã từng nói rằng vị thầy đó không bị sa ngã.

Thầy Samael: Ashiata Shiemash, Đại Thế Thần của xứ Babylon, chắc chắn đã làm tan rã hoàn toàn tất cả các cấu trúc tâm lý. Thế nên ông đã không quên chính mình. Trong từng giây phút, từng khoảnh khắc, ông đã “tiêu hóa” các ấn tượng. Nhờ đó, ông trở thành một Người yêu bản thể. Đơn giản là như vậy.

Ai có câu hỏi nào khác không?

Học trò: Thưa thầy, em muốn biết liệu khi một người nhớ đến bản thân, khi đạt đến trạng thái đó, liệu bên trong họ sự mong mỏi, có niềm khao khát sâu sắc tìm về bản thể, và duy trì như vậy 24 giờ trong ngày không? Vậy thì thế giới vật chất máy móc còn có thể mê hoặc được họ nữa không?

Thầy Samael: Trong việc nhớ đến bản thân, nhớ đến bản thể của mình, rõ ràng là có một sức mạnh của sự khao khát. Điều này được thể hiện một cách sinh động thông qua sự hiểu biết cảm xúc. Điều này cho phép người ta không đồng nhất mình với cái tôi nữa, cho phép người ta “tiêu hóa” các ấn tượng; vậy thôi. 

Ai có câu hỏi nào khác không?

Học trò: Thưa thầy, thầy có nói về việc làm cho tính cách trở nên thụ động, để Phật tính trở nên chủ động. Thầy có thể giải thích thêm được không?

Thầy Samael: Tính cách trở nên thụ động khi chúng ta loại bỏ các cấu trúc tâm lý của cõi 96 định luật. Chắc chắn có những cấu trúc nặng nề đang điều khiển tính cách giả của chúng ta. Những cấu trúc tâm lý của thế giới 96 quy luật [6] này là phù phiếm, tự mãn, ích kỷ, bạo lực, thù hằn, tự ái, đố kỵ, căm ghét, ích kỷ, tự cao, bất khoan dung v.v. Nếu chúng ta loại bỏ những cấu trúc tâm lý này, thì tính cách sẽ trở nên thụ động.

[6] Cõi 96 định luật là cao nhất trong các cõi địa ngục. Đọc thêm: https://gnosisvn.org/2024/03/17/24-48-96-dinh-luat/

Hiển nhiên, tính cách ở trạng thái thụ động thì mới có thể tiếp thu và tiếp nhận các thông điệp của bản thể được truyền qua các trung tâm cao cấp. Bằng cách này, chúng ta sẽ dần dần học cách tuân theo mệnh lệnh của các thành phần cao hơn của bản thể. Nhưng tính cách chỉ có thể trở nên thụ động thông qua việc loại bỏ các cấu trúc tâm lý của thế giới 96 quy luật.

Học trò: Thưa thầy, ai là người chuyển hóa hydro-48 thành hydro-6?

Thầy Samael: Người thực hiện chuyển hóa hydro-48 thành hydro-24, 12 và 6, chính là tâm thức.

Học trò: Em có câu hỏi. Khi một ấn tượng bị biến thành một cái tôi do chúng ta ngủ mê, về cơ bản thì điều gì xảy ra trong bộ não, trong bộ chuyển hóa chính?

Thầy Samael: Chắc chắn là bộ não không chuyển hóa các ấn tượng. Bộ não không có sức mạnh chuyển hóa các ấn tượng, nó để mặc các ấn tượng không chuyển hóa. Đó là lý do chúng trở thành các cái tôi, các cấu trúc tâm lý. Chỉ có tâm thức tối cao của bản thể mới có thể chuyển hóa các ấn tượng. Muốn tâm thức hoạt động, chúng ta phải không được quên bản thân mình, không quên bản thể của chính mình. 

Người anh em kia muốn hỏi thầy điều gì?

Học trò: Liệu trong cơ thể của chúng ta có một cơ quan đặc biệt nào biến đổi ấn tượng thành cái tôi không? Ví dụ, khi một người đàn ông quan sát một người phụ nữ, và ấn tượng này được chuyển hóa thành một cái tôi dục vọng, có phải sự biến đổi này diễn ra ở cơ quan nào đó trong cơ thể của chúng ta không?

Thầy Samael: Là một bác sĩ hẳn bạn biết rất rõ về cột sống, phần đuôi của đốt sống xương cụt […] là một chùm “đuôi nhỏ”. Dân gian thường gọi đó là “đuôi ngựa”[7].

[7] Đuôi ngựa – Trong cột sống có phần gọi là “chùm đuôi ngựa” (tiếng Latin: Cauda equina). Tuy nhiên, chùm đuôi ngựa nằm ở phía trên xương cụt khoảng 15 centimet. Có thể thầy Samael nói nhầm, hoặc cũng có thể dân Mexico thực sự gọi xương cụt là “đuôi ngựa”. Dù sao, đoạn này đang đề cập đến xương cụt.

Học trò: Đuôi ngựa ư?

Thầy Samael: Chính là “đuôi ngựa”. Mảnh xương nhỏ đó là phần còn sót lại của bộ phận Kundabuffer gớm ghiếc.

csm Coccyx Anatomy Avicenna Klinik 1200x1200px min 5942da7754 Ấn tượng là một loại thực phẩm
Xương cụt (Tiếng Anh: Coccyx)

Trong quá khứ, loài người từng có một bộ phận cơ thể hoàn chỉnh gọi là Kundabuffer.

Khi đó, con người ai cũng có một cái đuôi giống như loài khỉ ngày nay. Cái đuôi này, hay còn gọi là Kundabuffer, có sức mạnh biến đổi các ấn tượng thành cái tôi mới.

Thật không may, bộ phận ghê tởm đó là nguyên nhân khiến cho tất cả các ấn tượng bị biến đổi thành các cấu trúc tâm lý. Kể từ đó, tâm thức bị mắc kẹt trong các cấu trúc này.

Cái đuôi đó đã biến mất nhờ hành động quyết liệt của Tổng Lãnh thiên thần Loisos (kỹ sư vũ trụ vĩ đại), tuy nhiên nó vẫn còn một phần sót lại, đó là “đuôi ngựa”.

Dù chỉ là phần sót lại nhưng vẫn có sức mạnh biến ấn tượng thành những cái tôi, thành những cái tôi mới.

Dưới ảnh hưởng bởi xương [đuôi ngựa], bất kỳ ấn tượng nào, dù nhỏ đến đâu, đều có thể bị biến thành cái tôi mới, thành những cấu trúc tâm lý mới. 

Học trò: Thưa thầy, tại sao đàn ông thường quan tâm đến cái chết tâm lý hơn phụ nữ?

Thầy Samael: Câu hỏi này về cơ bản hơi sai một chút…

Học trò: Không thưa thầy, trong khi giao tiếp với cả phụ nữ và đàn ông, em đã có thể khẳng đinh được rằng đàn ông luôn chủ động khi nói đến cái chết tâm lý, và rằng họ tha thiết mãnh liệt để đạt được cái chết đó, còn phụ nữ thì không.

Thầy Samael: Thầy sẽ nói với các bạn một sự thật vĩ đại: câu hỏi này hơi sai, bởi vì thầy biết trong phong trào Gnosis có một số phụ nữ thực sự quan tâm đến cái chết tâm lý. Bởi vì họ đã cống hiến trọn đời cho quá trình làm tan rã cái tôi.

Do đó, không phải tất cả phụ nữ đều như vậy. Có nhiều người phụ nữ không quan tâm đến việc làm tan rã cái tôi, thầy không phủ nhận điều đó, nhưng điều đó không có nghĩa là tất cả phụ nữ đều như vậy.

Cũng có nhiều người đàn ông, khi nghe giáo lý này, họ quan tâm đến việc làm tan rã cái tôi. Tuy nhiên, cũng có rất nhiều người đàn ông không mảy may quan tâm đến việc đó.

Chúng ta có nhiều học trò ở vùng Nam Mỹ, những người không quan tâm chút nào đến việc làm tan rã cái tôi, họ chỉ quan tâm đến sự phát triển của các luân xa, tới điểm đạo, cấp độ huyền học, siêu năng lực, nhưng họ chưa bao giờ từng nghĩ đến việc làm tan rã cái tôi mặc dù họ đã nghiên cứu cuốn sách của thầy có tựa đề “Tâm lý học cho sự chuyển hóa triệt để”.

Thực sự rất buồn, nhưng thầy phải nói với các bạn rằng trong số rất nhiều thư thần nhận được, chưa có lá thư nào hỏi về việc làm tan rã cái tôi.


Gửi phản hồi