Tác giả: Samael Aun Weor,
Tâm Lý Học Cho Sự Chuyển Hóa Triệt Để
Các bậc thông thái nói rằng chúng ta có 97% là tiềm thức và chỉ 3% là ý thức.
Thẳng thắn mà nói, 97% Phật tính bên trong ta đang bị mắc kẹt, giam giữ trong từng cái tôi. Tổng thể những cái tôi ấy cấu thành cái gọi là “bản thân tôi”.
Hiển nhiên, khi Phật tính hay tâm thức bị mắc kẹt trong từng cái tôi, nó chỉ có thể hoạt động theo cách đã bị điều kiện hóa.
Mỗi khi một cái tôi tan rã, một phần tâm thức sẽ được giải phóng. Nếu không làm tan rã các cái tôi thì chúng ta không thể nào giải phóng hay giải thoát cho Phật tính hay tâm thức được cả.
Khi chúng ta làm tan rã càng nhiều cái tôi thì phần tâm thức tỉnh thức của ta càng cao. Khi chúng ta làm tan rã càng ít cái tôi thì phần tâm thức tỉnh thức của ta càng thấp.
Chỉ bằng cách làm tan rã cái tôi—”chết đi trong chính mình”—ngay tại đây và ngay lúc này, ta mới có thể đánh thức tâm thức.
Rõ ràng, khi Phật tính hay tâm thức bị giam giữ trong mỗi cái tôi ở bên trong, nó sẽ rơi vào trạng thái ngủ say—trạng thái tiềm thức.
Việc biến đổi tiềm thức thành ý thức là rất cấp thiết, và điều này chỉ có thể xảy ra bằng cách tiêu diệt các cái tôi, bằng cách chết đi trong chính mình.
Không thể thức tỉnh nếu chưa chết đi bên trong. Những ai muốn thức tỉnh trước rồi mới chết đi bên trong là những người chưa có trải nghiệm thực sự về điều họ khẳng định. Họ đang bước đi kiên quyết trên con đường sai lạc.
Trẻ sơ sinh thật kỳ diệu—chúng sở hữu ý thức tự thân trọn vẹn; chúng hoàn toàn tỉnh thức.
Phật tính nhập thể trong một đứa trẻ sơ sinh, mang đến cho trẻ vẻ đẹp thuần khiết.
Chúng tôi không nói rằng Phật tính, hay tâm thức, hiện thân 100% trong trẻ sơ sinh, đúng hơn phần hiện thân đó là 3% của tâm thức tự do thường không bị nhốt trong các cái tôi mà thôi.
Tuy thế, phần Phật tính tự do đó, khi hiện thể trong trẻ sơ sinh, mang đến cho đứa trẻ sự sáng suốt, sự tỉnh thức trọn vẹn, v.v.
Người lớn thường nhìn trẻ sơ sinh với ánh mắt thương hại, cho rằng chúng chưa có ý thức—nhưng thực ra họ hoàn toàn nhầm lẫn.
Đứa trẻ sơ sinh thấy người lớn theo đúng như bản chất của người lớn: vô thức, tàn bạo, xấu xa, v.v.
Các cái tôi của trẻ sơ sinh đến và đi, chúng lởn vởn quanh nôi, tìm cách nhập vào cơ thể mới. Nhưng vì đứa trẻ chưa hình thành tính cách, mọi nỗ lực của cái tôi để xâm nhập vào cơ thể mới đều thất bại.
Đôi khi, trẻ con sợ hãi khi nhìn thấy các bóng ma hay các cái tôi đó lại gần nôi của chúng, nên chúng hét lên, khóc lóc. Người lớn không hiểu điều này và cho rằng đứa trẻ bị ốm, đói hoặc khát. Tâm lý vô thức của người lớn là như thế.
Đến khi tính cách mới được hình thành, các cái tôi từ kiếp trước từ từ thâm nhập vào cơ thể mới.
Khi toàn bộ các cái tôi đã nhập thể, ta bước vào thế gian với nội tâm méo mó xấu xí khủng khiếp đặc trưng của mình. Từ đó, ta đi khắp nơi như kẻ mộng du, luôn vô thức, luôn lầm lạc.
Khi ta qua đời, có ba thứ đi theo xuống mồ:
- Cơ thể vật chất
- Sinh khí của cơ thể
- Tính cách
Sinh khí, hay còn gọi là phantasm, dần tan rã bên cạnh huyệt mộ, cùng với sự phân hủy của cơ thể vật chất.1
Tính cách là phần tiềm thức hoặc ý thức hạ cấp. Nó ra vào ngôi mộ tùy ý, vui mừng khi có người đến viếng thăm, thương nhớ người thân của nó, rồi dần dần tan rã cho đến khi trở thành cát bụi vũ trụ.
Còn thứ tiếp tục tồn tại bên kia nấm mồ chính là cái tôi—cái tôi đa nguyên, “bản thân tôi”—một ngọn núi đầy quỷ dữ đang giam giữ Phật tính, giam giữ tâm thức. Khi đến ngày giờ, chúng sẽ trở lại, nhập thể trở lại.
Đáng tiếc thay, khi tính cách mới của đứa trẻ được hình thành, các cái tôi cũng lần lượt nhập thể trở lại.
| ← Trước: Chương 25 – Luật quay trở lại và tái diễn | Tiếp theo: Chương 27 – Người Pha-ri-si và người thu thuế |
- Phantasm là năng lượng sinh khí còn lại trong cơ thể sau khi chết. ↩︎
