Bốn phúc lành

Bài này được trích chương 20 của sách Giáo lý bí mật của Anahuac.

✏ Tác giả: Samael Aun Weor, 📖 Yoga giấc mơ

Trong chương trước chúng ta đã nói rất nhiều về yếu tố khởi xướng của giấc mơ. Bây giờ chúng ta cần học cách sử dụng yếu tố đó.

Khi học trò Gnosis ghi chép lại các giấc mơ của mình, chắc chắn họ sẽ phát hiện ra một giấc mơ hay lặp đi lặp lại. Đây là một trong số các lý do mà chúng ta nên ghi chép giấc mơ vào sổ tay hay sổ ghi chép.

Rõ ràng là khi một giấc mơ luôn lặp đi lặp lại thì đó chính là yếu tố khởi xướng của giấc mơ, nếu biết sử dụng khéo léo, nó sẽ dẫn đến sự thức tỉnh của tâm thức.

Mỗi khi nằm trên giường đi ngủ, học trò huyền học sẽ tập trung vào yếu tố khởi xướng và họ sẽ đạt được kết quả ngay lập tức.

Thông thường, khi người thực hành ý thức được rằng mình đang trải nghiệm lại một giấc mơ như vậy, họ sẽ có khả năng chủ động tách mình ra khỏi khung cảnh của giấc mơ để du hành qua các cõi siêu việt.

Bất kỳ giấc mơ nào cũng có thể được sử dụng cho mục đích như vậy khi chúng ta thực sự biết phương pháp.

Bất cứ ai thức dậy từ một giấc mơ đều có thể chủ động tiếp tục giấc mơ đó nếu họ mong muốn. Trong trường hợp này, họ sẽ phải đi ngủ lại và hồi tưởng lại trải nghiệm giấc mơ bằng cách dùng trí tưởng tượng của mình.

Chúng ta không được nghĩ rằng mình đang tưởng tượng. Quan trọng là phải sống lại giấc mơ đó một cách trọn vẹn và nguyên sơ như ban đầu. Chủ động lặp lại giấc mơ là bước đầu tiên để thức tỉnh tâm thức. Chủ động tách khỏi giấc mơ trong khi nó đang diễn ra là bước thứ hai.

Một số học trò thực hiện bước đầu tiên thành công, nhưng lại không đủ sức để thực hiện bước thứ hai. Những người như vậy nên tự cải thiện bằng kỹ thuật thiền. Những học trò này nên nghiêm túc quyết tâm thực hành thiền trước khi đi ngủ.

Trong trường hợp này, họ sẽ tập trung và quán chiếu vào trạng thái nội tâm trong khi thiền. Khi thực hành, người rèn luyện huyền học, người đang chịu đau khổ, sẽ cầu khẩn Đức Mẹ Thần Thánh Tonantzin (Devi Kundalini) với lòng chân thành.

Người học trò Gnosis khổ hạnh rơi nước mắt đau đớn khi nhận ra trạng thái không tỉnh thức của mình. Họ khẩn cầu sự giúp đỡ, cầu xin Đức Mẹ ban cho sức mạnh nội tâm để có thể chủ động thoát khỏi giấc mơ.

Mục tiêu của việc thực hành Tantra giấc mơ là để chuẩn bị cho chúng ta có thể nhận biết rõ ràng bốn phúc lành sẽ hiện ra trong trải nghiệm giấc mơ. Thực hành huyền học này chỉ dành cho những người rất nghiêm túc, vì nó đòi hỏi sự kiên nhẫn và nỗ lực mãnh liệt.

Người phương Đông có nói về “bốn ánh sáng” của giấc ngủ [1]. Chúng ta hãy xem xét vấn đề này.

[1] Bốn ánh sáng của giấc mơ tương ứng với “bốn trạng thái trống rỗng” của tâm thức (tiếng Tây Tạng: stong pa bzhi). Bốn ánh sáng của giấc ngủ là: “ánh sáng”, “ánh sáng gia tăng”, “ánh sáng đỉnh điểm” và “ánh sáng đỉnh điểm trọn vẹn”. Điều này được giải thích ở chú thích số 26 trong chương “Luminous Clarity” của cuốn sách Esoteric Instructions: A Detailed Presentation of the Process of Meditation in Vajrayana của triết gia Phật giáo Jamgön Kongtrul Lodrö Taye (1813–1899).

Theo Kho tàng Trí tuệ Lama Yeshe (Lama Yeshe Wisdom Archive), bốn trạng thái tâm thức trống rỗng là: “trống rỗng”, “rất trống rỗng”, “trống rỗng vĩ đại” và “hoàn toàn trống rỗng”.

Ánh sáng đầu tiên được gọi là “ánh sáng hé lộ”. Trong cuốn sách sự sống có những dòng chữ vàng viết rằng chúng ta có thể nhận biết được ánh sáng này ngay trước lúc ngủ hoặc trong những giờ đầu tiên khi mới ngủ.

May mắn thay, khi chìm sâu hơn vào giấc ngủ, sự kết hợp không mong muốn của giấc mơ với những ấn tượng còn sót lại từ cuộc sống thường ngày và dòng suy nghĩ lan man thường lệ sẽ từ từ tan biến.

Đến giai đoạn này của giấc ngủ, ánh sáng thứ hai dần dần hiển lộ. Người phương Đông gọi nó bằng cái tên tuyệt vời là “ánh sáng gia tăng”.

Rõ ràng, nhờ nỗ lực phi thường trong việc rèn luyện Tantra giấc mơ, người học trò Gnosis khổ hạnh có thể vượt qua giai đoạn này và nhận biết được hai ánh sáng còn lại.

Khi có thể trải nghiệm một cách rõ ràng hiện thực trần trụi của đời sống thực tiễn trong các cõi siêu việt của tâm thức vũ trụ, thì có nghĩa là chúng ta đã nhận biết được ánh sáng thứ ba, tức là ánh sáng của sự “chứng ngộ tức thì”.

Ánh sáng thứ tư là “ánh sáng khai ngộ nội tâm sâu sắc”, và nó đến với chúng ta như một phép màu trong trải nghiệm huyền học.

Một luận thuyết Tây Tạng đã nói rằng, “Con của Mẹ Sáng Tỏ ngự trị nơi đây, trong cấp độ thứ tư của hư không“.

Nói thẳng ra, việc rèn luyện Tantra giấc mơ thực chất là sự chuẩn bị huyền học cho giấc mơ cuối cùng, là cái chết.

Sau khi đã “chết” nhiều lần vào ban đêm, người thực hành Gnosis sẽ chủ động nhận thức được bốn phúc lành trong trải nghiệm giấc ngủ. Đến khi thực sự chết, họ sẽ dễ dàng đi vào trạng thái trung ấm sau khi chết giống như cách họ đã chủ động thâm nhập vào thế giới của giấc mơ.

Khi ở bên ngoài cơ thể vật chất, người thực hành Gnosis có thể chủ động xác minh số phận dành cho các linh hồn sau khi chết.

Nếu mỗi đêm người học trò huyền học có thể chủ động “chết” và đi vào thế giới của người chết thông qua phương pháp Tantra giấc mơ, thì rõ ràng họ cũng sẽ có thể “nghiên cứu nghi thức của sự sống và cái chết trong khi đợi người chủ lễ đến.” [2]

[2] Người chủ lễ ám chỉ thiên thần của cái chết, còn nghi thức của sự sống và cái chết là quá trình cắt sợi dây bạc và dẫn linh hồn trải qua các bước kết thúc một đời kiếp để chuẩn bị cho kiếp sống tiếp theo. Đọc thêm về sợi dây bạc tại đây.

Video này nói về một trải nghiệm cận tử được mô tả bởi một thầy đạo Do Thái, trong đó ông kể lại các nghi thức xảy ra khi một người vừa qua đời.

Sau khi đến thăm các địa ngục, khi đã nhìn thấy số phận của những linh hồn lạc lối trong nỗi kinh hoàng, Hermes đã nhận ra được nhiều điều phi thường. Osiris nói với Hermes:

Hãy nhìn về phía bên kia. Ngài có thấy bầy linh hồn đang cố gắng bay lên vào các cõi mặt trăng không? Một số linh hồn bị từ chối và bị đẩy về lại mặt đất như một đàn chim tan tác trong bão. Một số khác có đôi cánh mạnh mẽ thì vươn đến được các cõi cao hơn và được kéo vào quỹ đạo của cõi này. Một khi đến được đó, họ sẽ có lại khả năng nhìn thấy những điều thần thánh“. [3]

[3] Câu này trích từ sách “The Vision of Hermes”, bản dịch tiếng Anh của Brian Brown trong chương VII của sách “The Wisdom of the Egyptians”.

Khi chôn cất những người đã được chọn bởi thần mưa Tlaloc, người Aztec thường đặt một cành cây khô ở gần đó. Họ nói rằng khi nào người được ban phước lành đó đi đến được “Cánh đồng của niềm vui”, được gọi là Tlalocan, thì lúc đó cành khô sẽ tươi xanh trở lại, cho thấy người đó sẽ tái sinh vào một cuộc đời mới.

Những người không được Mặt Trời hoặc thần Tlaloc chọn thì sẽ phải đến Mictlan ở phía bắc, ở đó linh hồn sẽ phải trải qua một loạt các thử thách phép thuật trong quá trình vượt qua các địa ngục.

Có chín nơi mà các linh hồn phải chịu đựng những điều khủng khiếp trước khi đến nơi an nghỉ cuối cùng. Điều này nhắc nhở chúng ta một cách rõ ràng về “chín vòng tròn địa ngục” trong Thần khúc của Đante Alighieri.

Có rất nhiều nam thần và nữ thần cư ngụ trong chín vòng tròn Thần khúc của địa ngục Aztec. Trong thông điệp giáng sinh 1974-1975 này, chúng ta hãy nhớ tới Mictlantecuhtli đáng sợ và Mictecacihuatl u tối, là hai vị chúa tể và nữ hoàng của địa ngục, cư ngụ ở tầng thứ chín và là nơi sâu nhất dưới lòng đất của địa ngục. [4]

[4] Thông điệp Giáng sinh là truyền thống hằng năm của thầy Samael Aun Weor, trong đó thầy gửi thư dài đến cộng đồng học trò vào dịp giáng sinh để truyền đạt những chỉ dẫn tâm linh sâu sắc. Cuốn sách Giáo lý bí mật của Anahuac chính là thông điệp giáng sinh thầy gửi vào cuối năm 1974.

Những linh hồn nào đã vượt qua thử thách của “địa ngục Aztec”, thì sau khi trải qua “cái chết thứ hai” họ sẽ hân hoan bước vào thiên đường của các tinh linh tự nhiên.

Hiển nhiên là những linh hồn không bị đày xuống các tầng địa ngục sau khi chết, cũng không lên vương quốc ánh sáng vàng, không đến với thiên đường Tlaloc và cũng không đến vương quốc của sự tập trung vĩnh cửu, v.v., thì sớm muộn gì cũng sẽ quay trở lại trong một cơ thể vật chất mới.

Những linh hồn được Mặt Trời hay thần Tlaloc lựa chọn sẽ hân hoan ở lại các cõi siêu việt trước khi trở lại trong luân hồi.

Sau khi đã biết cách nhận ra bốn ánh sáng của giấc mơ, các tu sĩ Gnosis hàng đêm có thể chủ động ghé thăm thiên đàng Tlalocan hoặc xuống địa ngục Mictlan, hoặc liên lạc với những linh hồn vẫn đang sống ở cõi âm trước khi những linh hồn này đầu thai trở lại.


Gửi phản hồi