Tác giả: Samael Aun Weor,
Tâm Lý Học Cho Sự Chuyển Hóa Triệt Để
Chúng ta là ai? Chúng ta đến từ đâu? Chúng ta đang đi đâu? Chúng ta đang sống vì điều gì? Tại sao chúng ta tồn tại? Không nghi ngờ gì, loài động vật trí năng đáng thương, bị gọi nhầm là con người, không chỉ không biết câu trả lời mà còn không nhận thức được rằng mình không biết.
Tệ hơn nữa, chúng ta đang rơi vào một tình huống trớ trêu và đầy nghịch lý: chúng ta không biết bi kịch của mình bắt nguồn từ đâu, nhưng lại tin rằng mình hiểu rõ mọi thứ.
Hãy đưa một “động vật biết tư duy”, một người tự cho rằng mình có thế lực trong cuộc sống, đến giữa sa mạc Sahara. Hãy bỏ họ ở đó, thật xa khỏi mọi ốc đảo, rồi quan sát từ trên máy bay xem chuyện gì xảy ra.

Sự thật sẽ tự phơi bày: dù “con vật hình người” ấy có tự cho rằng mình mạnh mẽ hay uy quyền đến đâu, thì sâu bên trong, họ vẫn yếu đuối một cách đáng sợ.
“Con vật biết tư duy” thật sự hoàn toàn ngu ngốc. Họ tự cho mình là giỏi nhất; họ tin rằng họ có thể phát triển bản thân một cách hoàn hảo qua việc học mẫu giáo, học phép lịch sự, học tiểu học, trung học, cao đẳng, đại học, qua danh tiếng con ông cháu cha, v.v.
Thật không may, sau bao nỗ lực học tập, sau bao phép cư xử lịch sự, dù có bao nhiêu danh vọng và tiền tài, chúng ta biết rất rõ rằng chỉ một cơn đau bụng cũng đủ làm ta khốn khổ, và rằng trong sâu thẳm chúng ta vẫn cảm thấy bất hạnh và khổ sở.
Chỉ cần đọc qua lịch sử thế giới là đủ để biết rằng chúng ta vẫn man rợ như ngày xưa và ngày càng tồi tệ hơn thay vì tiến bộ.
Thế kỷ XX cùng tất cả những cảnh tượng của nó: chiến tranh, mại dâm, nạn kê gian toàn cầu,1 thoái hóa về tính dục, ma túy, rượu chè, tàn ác vô độ, lầm lạc cùng cực, mọi sự quái đản, v.v., đó là một chiếc gương mà ta soi thấy chính mình. Do đó, ta không có mảy may lý do nào để có thể tự hào rằng mình đã phát triển đến một giai đoạn cao cấp.
Thật ngớ ngẩn nếu cho rằng theo thời gian thì con người sẽ tiến bộ. Khốn thay, “các chuyên gia vô minh” vẫn bị mắc kẹt trong giáo điều của thuyết tiến hóa.
Trong những trang lịch sử đen tối, ở đâu ta cũng thấy lặp lại chừng ấy thứ: sự tàn ác kinh hoàng, tham vọng, chiến tranh, v.v.
Tuy nhiên, những con người “siêu văn minh” hiện tại vẫn tin rằng chiến tranh chỉ là thứ yếu, là một tai nạn nhất thời, không liên quan gì đến nền văn minh hiện đại mà chúng ta vẫn ca ngợi.
Thực ra, điều quan trọng nhất là mỗi con người chúng ta sống như thế nào. Có người say rượu, người khác thì kiêng cữ, có người đáng kính, lại có những kẻ vô lại; có đủ mọi loại người trên đời.
Quần chúng là từ các cá nhân hợp thành; cá nhân như thế nào thì quần chúng sẽ thế ấy và chính phủ cũng sẽ như thế.
Vì vậy, quần chúng chính là mỗi cá nhân mở rộng ra. Một đám đông hay một dân tộc sẽ không thể thay đổi nếu như mỗi cá nhân, từng con người không thay đổi.
Không ai có thể phủ nhận rằng trong xã hội có nhiều tầng lớp khác nhau: có người đi nhà thờ và có người đi nhà thổ, có người ở phố thị và có người thì ở nông thôn, v.v.
Cũng như thế, có nhiều cấp độ tâm linh khác nhau. Chúng ta rạng rỡ hay khổ sở, hào phóng hay bủn xỉn, bạo lực hay ôn hòa, khiết tịnh hay đầy dục vọng—tất cả sẽ quyết định những hoàn cảnh mà ta thu hút vào cuộc sống.
Một người đầy dục vọng sẽ luôn thu hút những cảnh tượng, màn kịch và thậm chí là những bi kịch liên quan đến dục vọng mà họ sẽ bị cuốn vào.
Một kẻ say xỉn sẽ thu hút những kẻ say xỉn, và đương nhiên hắn ta sẽ luôn xuất hiện trong các quán rượu và quán bar.
Một kẻ cho vay nặng lãi, một kẻ ích kỷ sẽ thu hút cái gì? Hắn sẽ gặp bao nhiêu rắc rối, bao lần ngục tù, và bao nhiêu bất hạnh?
Những người đầy cay đắng và mệt mỏi vì khổ đau! Họ khao khát thay đổi, họ muốn lật một trang mới trong cuộc đời của mình.
Những người tội nghiệp! Họ muốn thay đổi nhưng không biết phải làm thế nào; họ không biết phương pháp; họ đang bị mắc kẹt trong ngõ cụt.
Những gì đã xảy ra hôm qua lại tái diễn hôm nay và sẽ tiếp diễn vào ngày mai; họ luôn lặp lại những sai lầm giống nhau, và thậm chí nếu có đại bác bắn bên tai thì họ cũng chẳng học được bài học của cuộc sống.
Tất cả mọi thứ đều lặp lại trong cuộc sống của họ; họ nói lại những điều đã nói, làm lại những điều đã làm, và than thở những điều đã than thở.
Những tấn kịch, hài kịch và bi kịch này sẽ còn tiếp tục lặp lại một cách chán ngắt chừng nào chúng ta còn mang theo trong mình những yếu tố không mong muốn như thù hằn, tham lam, dục vọng, đố kỵ, kiêu căng, lười biếng, háu ăn, v.v.2
Mức độ đạo đức của chúng ta là gì? Hay nói đúng hơn, cấp độ tâm linh của chúng ta là gì?
Chừng nào mà cấp độ tâm linh của chúng ta còn chưa thay đổi một cách triệt để, thì tất cả những hoàn cảnh, những nỗi đau khổ, nhục nhã và bất hạnh này sẽ còn tiếp diễn.
Tất cả mọi sự, mọi hoàn cảnh xảy ra ở ngoài chúng ta trên sân khấu của thế giới này, đều chỉ là hình ảnh phản chiếu của những gì chúng ta mang theo bên trong.
Với lý do chính đáng, chúng ta có thể trang trọng khẳng định rằng “bên ngoài là sự phản chiếu của bên trong”.
Khi nào một người thay đổi ở bên trong, và thay đổi thật triệt để, thì ở bên ngoài, các hoàn cảnh và toàn bộ cuộc sống cũng sẽ thay đổi theo.
Vào thời gian này (năm 1974) tôi đang quan sát một nhóm người đang chiếm dụng một khu phố lân cận. Ở Mexico chúng tôi gọi những người như thế bằng cái tên kỳ lạ là “lính nhảy dù”.

Họ ở cạnh vùng nông thôn Churubusco, rất gần nhà tôi, thế nên tôi đã có cơ hội tìm hiểu về họ một cách kỹ lưỡng.
Nghèo không bao giờ là một cái tội. Sai lầm của họ không phải ở việc nghèo, mà là ở cấp độ tâm linh của họ.
Họ đánh nhau hàng ngày, họ say xỉn, họ lăng mạ lẫn nhau, thậm chí giết chính đồng bạn khốn khổ của mình. Họ sống trong những căn lều bẩn thỉu, nơi lòng căm ghét thay thế cho tình yêu.
Nhiều lần tôi đã nghĩ rằng, nếu ai đó trong những người này loại bỏ được bên trong họ những sân hận, dục vọng, say xỉn, phỉ báng, tàn độc, ích kỷ, vu khống, đố kỵ, tự ái, kiêu ngạo, v.v., thì người khác quanh họ sẽ thấy dễ chịu hơn, và theo luật tâm lý tương đồng đơn giản, họ sẽ kết giao với những người tao nhã hơn, hướng về tâm linh hơn. Những mối quan hệ mới này sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc dẫn đến một sự thay đổi về kinh tế và xã hội.
Đây chính là phương thức cho phép người đó rời khỏi cái “túp lều”, cái “cống rãnh” bẩn thỉu đó.
Vì thế, nếu chúng ta thực sự muốn thay đổi triệt để, trước hết ta phải hiểu rằng tất cả mỗi chúng ta (dù da đen hay da trắng, vàng hay nâu, ngu dốt hay học thức, v.v.) đều đang ở một cấp độ tâm linh nào đó.
Vậy chúng ta đang ở cấp độ tâm linh nào? Quý độc giả đã bao giờ suy nghĩ về điều đó chưa? Chúng ta sẽ không thể chuyển sang một cấp độ khác nếu không biết mình đang ở trạng thái nào.
- Kê gian (Tiếng Latinh: Sodomia; chữ Hán: 雞姦 ) là từ Hán-Việt, kê là con gà, gian là dâm loạn. Đào Duy Anh giảng kê gian là “con trai với con trai hoặc với con gái gian dâm với nhau nơi lỗ đít như gà”. Đọc thêm về lý do tại sao tác giả khuyến khích các học trò trên con đường tâm linh nên tránh quan hệ tình dục đồng giới tại đây. ↩︎
- Tham khảo “bảy mối tội đầu” trong Kitô giáo: https://vi.wikipedia.org/wiki/Bảy_mối_tội_đầu ↩︎
