Tác giả: Samael Aun Weor,
Tâm Lý Học Cho Sự Chuyển Hóa Triệt Để
Phật tính mà mỗi chúng ta có ở bên trong đến từ trên cao, từ trên trời, từ các vì sao.
Chắc chắn, Phật tính tuyệt vời này xuất phát từ nốt nhạc La (Dải Ngân Hà, là thiên hà mà chúng ta đang sống).1
Phật tính quý giá xuyên qua nốt Sol (Mặt trời), rồi qua nốt Fa (hệ hành tinh), đi vào Trái Đất và nhập vào bên trong chúng ta.2
Cha mẹ ban cho ta một cơ thể thích hợp để đón nhận Phật tính đến từ các ngôi sao.
Khi ta thật sự nỗ lực rèn luyện bản thân và hy sinh cho đồng loại, chúng ta sẽ chiến thắng và trở về trong lòng sâu thẳm của Urania.

Chúng ta đang sống trên thế giới này vì một lý do nào đó, vì một điều gì đó, một yếu tố đặc biệt nào đó.
Tất nhiên, có rất nhiều điều mà chúng ta cần phải thấy, phải học và hiểu ở bên trong mình, nếu thật sự muốn biết chút gì đó về bản thân và về cuộc sống của mình.
Bi thảm thay cho kẻ nào chết đi rồi mà vẫn không biết được mục đích sống của mình.
Mỗi chúng ta phải tự khám phá phương hướng cuộc sống của chính mình, phải tìm ra cái gì đang giam cầm chúng ta trong tù ngục của khổ đau.
Rõ ràng, trong mỗi chúng ta đều có điều gì đó khiến cuộc sống trở nên cay đắng, và chúng ta cần kiên quyết đấu tranh chống lại nó.
Chúng ta không nhất thiết phải tiếp tục sống trong bất hạnh, chúng ta phải khẩn cấp làm tan biến những gì khiến ta yếu đuối và bất hạnh thành tro bụi vũ trụ.
Chẳng ích gì khi chúng ta cứ tự hào về những chức danh, giải thưởng, bằng cấp, tiền bạc, chủ nghĩa duy lý chủ quan và phù phiếm, những đức hạnh giả tạo, v.v.
Đừng bao giờ quên rằng thói đạo đức giả và lòng hám danh ngu ngốc của tính cách giả tạo khiến chúng ta trở nên ngu muội, thối nát, trì trệ, bảo thủ, và không thể nhận ra điều mới mẻ.
Cái chết có nhiều ý nghĩa, tích cực cũng như tiêu cực. Chúng ta hãy suy nghĩ về nhận xét kỳ diệu này của Kabir vĩ đại Giêsu Kitô: “Hãy để kẻ chết chôn người chết của họ.”3 Có nhiều người đang còn sống nhưng không mảy may quan tâm đến việc rèn luyện bản thân, và vì thế mọi khả năng chuyển hóa nội tâm của họ đã chết.
Họ là những người bị mắc kẹt trong giáo điều và niềm tin của chính mình, những người bị hóa đá trong ký ức của quá khứ xa xưa, những cá nhân mang đầy thành kiến từ tổ tiên để lại, những người sống như nô lệ vì lúc nào cũng sợ bị đánh giá, những người hết sức lãnh đạm, thờ ơ, đôi khi “biết tuốt”, tin rằng điều mình nghĩ là đúng vì “người ta nói thế”, v.v.
Những người đó không muốn hiểu rằng thế giới này là một “phòng thể dục tâm lý” mà thông qua đó ta có thể tiêu diệt cái xấu xa bí mật mà tất cả chúng ta mang theo trong mình.
Nếu những người tội nghiệp đó hiểu được tình trạng đáng thương của mình, họ sẽ phải run rẩy vì kinh hãi.
Tuy nhiên, những người đó luôn nghĩ rằng mình là hay nhất, họ khoe khoang đức tính của mình, họ cảm thấy mình hoàn hảo, nhân hậu, có ích, cao thượng, nhân đức, thông minh, tự thấy mình hoàn thành các nghĩa vụ, v.v.
Nếu xem cuộc sống thực tiễn như một trường học thì rất tuyệt vời, nhưng nếu lấy chính cuộc sống làm mục tiêu thì rõ ràng là ngớ ngẩn.
Những ai sống chỉ để sống, lấy cuộc sống thường ngày làm mục tiêu, thì vẫn chưa hiểu được sự cần thiết phải nỗ lực hết mình để đạt được sự chuyển hóa triệt để.
Thật không may, mọi người sống một cách máy móc, họ chưa bao giờ nghe nói gì về công việc rèn luyện nội tâm.
Thay đổi là cần thiết, nhưng con người không biết làm thế nào để thay đổi; họ rất đau khổ, và thậm chí không biết tại sao họ lại đau khổ.
Có tiền không phải là tất cả. Cuộc sống của người giàu có, nhiều khi, thực sự bi thảm.
- Mối quan hệ giữa nốt La và Dải Ngân Hà được giải thích ở chương 7 của sách “Hành trình tìm kiếm điều diệu kỳ” của P. D. Ouspensky. Đọc bản dịch tiếng Việt ở đây. ↩︎
- Trong tiếng Tây Ban Nha, “Sol” là Mặt trời – việc này cũng được giải thích ở sách của Ouspensky. ↩︎
- (Lu-ca 9:57-62, Kinh Thánh)
Ðang khi họ đi đường, có người thưa với Ngài, “Thầy đi đâu, tôi sẽ đi theo đó.” Ðức Chúa Giêsu nói với người ấy, “Con cáo có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ gối đầu.” Ngài lại bảo một người khác, “Ngươi hãy theo Ta.” Người ấy đáp, “Lạy Chúa, xin cho con về nhà chôn cất cha con trước.” Nhưng Ngài bảo người ấy, “Hãy để kẻ chết chôn người chết của họ, còn ngươi, hãy đi và rao giảng vương quốc Ðức Chúa Trời.” Một người khác đến thưa với Ngài, “Lạy Chúa, con sẽ theo Ngài, nhưng trước hết xin cho con về từ biệt những người trong gia đình.” Ðức Chúa Giêsu nói với người ấy, “Không ai đã tra tay cầm cày mà cứ quay nhìn đằng sau lại thích hợp với vương quốc Ðức Chúa Trời.” ↩︎
