Giải tán các vấn đề như thế nào

✏ Tác giả: Samael Aun Weor

Các vấn đề chẳng qua cũng chỉ là các hình thái tinh thần do tâm trí tạo ra. Thế nào là một vấn đề? Đó là một hình thái của tinh thần với hai cực: tích cực và tiêu cực. Các hình thái này được duy trì bởi tâm trí , và khi tâm trí ngừng duy trì thì chúng cũng ngừng tồn tại.

Chúng ta cần học cách không tự chuốc lấy vấn đề cho chính mình trong cuộc sống; tốt hơn là ta hãy về quê, sống một cuộc đời hòa hợp với cái vô hạn.

Giải tán các vấn đề như thế nào

Chúng ta nên làm gì? Giải quyết các vấn đề ư? Không, đó không phải điều chúng ta cần! Vậy điều chúng ta cần làm là gì? Đó là giải tán vấn đề! Ta có thể giải tán chúng bằng cách nào? Đơn giản là quên chúng đi. Khi ta đang lo lắng phiền muộn, hãy dành một chút thời gian để về nông thôn và hòa mình với vạn vật, với tất cả những gì đang tồn tại, đã tồn tại và sẽ tồn tại.

Hãy quên các vấn đề đi, đó là việc cơ bản. Các bạn sẽ nói rằng: “Làm sao mà quên được? Ta không thể quên được”, nhưng thực ra ta có thể làm được việc này. Khi ai đó muốn quên các vấn đề đi thì việc duy nhất họ phải làm là vận hành một trung tâm khác trên cỗ máy cơ thể.

Hãy nhớ rằng cơ thể con người có năm trung tâm xử lý vô cùng quan trọng:

  1. đầu tiên là trung tâm lý trí nằm trong não bộ
  2. thứ hai là trung tâm cảm xúc, đương nhiên là nằm ở đám rối dương và các trung tâm thần kinh giao cảm
  3. thứ ba là trung tâm vận động, nằm ở phần trên của cột sống
  4. thứ tư là trung tâm bản năng, nằm ở phần dưới của cột sống
  5. thứ năm là trung tâm sinh dục, hiển nhiên là nằm ở vị trí cơ quan sinh dục

Năm trung tâm này rất quan trọng và cần thiết, chúng ta cần học cách điều khiển chúng.

Chúng ta hãy cùng tổng hợp lại một chút! Chúng ta hãy chỉ suy nghĩ về trung tâm lý trí, hay là một con người lý trí thuần tuý. Giờ ta hãy nghĩ tới “con người cảm xúc”, và “con người vận động – bản năng – tính dục”. Tổng hợp heo cách này, thầy tin là chúng ta sẽ cảm thông và thấu hiểu lẫn nhau, đúng không?

Giờ thì ta đã biết chính “con người lý trí” là kẻ gây ra mọi loại vấn đề. Thầy từng nói rằng khi vấn đề xuất hiện, các bạn hãy xử lý chúng bằng cách quên chúng đi. Nhưng điều quan trọng sau hết không phải là giải quyết chúng mà là giải tán chúng, và để làm được thì ta phải quên chúng đi. Vậy làm sao để quên đi mọi vấn đề? Điều chúng ta [con người lý trí] cần làm là vận hành trung tâm cảm xúc, bởi khi trung tâm cảm xúc làm việc, thì trung tâm lý trí sẽ đi vào trạng thái nghỉ ngơi, đó cũng là lúc chúng ta quên đi vấn đề. Song, nếu chúng ta muốn làm việc với một trung tâm khác, ta có thể đưa trung tâm vận động – bản năng vào hoạt động, nhưng nó sẽ khác.

Ở đây, trong khu rừng Xochimilco này, chúng ta đã đưa trung tâm cảm xúc và trung tâm bản năng – vận động vào hoạt động. Chúng ta vận hành trung tâm cảm xúc thông qua việc trao đổi cho nhau các ấn tượng tâm lý và hạnh phúc; và chúng ta cưỡi ngựa qua lại khu rừng xinh đẹp này để phát huy tác dụng của trung tâm bản năng – vận động của mình.

Nào, thầy nói vậy không có ý rằng ta không phải làm gì cả, rằng ta không nên làm việc, rằng ta không cần kiếm tiền để trang trải cuộc sống hoặc để trả nợ v.v. Ta phải hoàn tất các việc này, nhưng ta cũng phải tránh việc tạo ra các vấn đề trong tâm trí.

Hãy học cách điều khiển ba bộ não này (bộ não của lý trí, của cảm xúc, và của vận động), và các bạn sẽ thấy mình thay đổi như thế nào.

Nếu có một mối bận tâm về cảm xúc, bạn hãy sử dụng một trung tâm khác: hãy đưa bộ não bản năng – vận động vào hoạt động, hãy ra ngoài đi dạo, cưỡi ngựa hay đi bộ đều được, nhưng hãy làm điều gì đó khác đi và các bạn sẽ thấy sức sống của mình không bị giảm đi, cơ thể vật chất sẽ được trẻ hóa một cách thần kì, v.v.

Ở châu Á, có một tu viện Phật giáo rất thú vị. Ở đó các tu sĩ sống đến bốn năm trăm tuổi bởi vì họ biết cách điều khiển các bộ não lý trí, cảm xúc và vận động. Khi bộ não lý trí thấm mệt thì họ sử dụng bộ não cảm xúc; khi bộ não cảm xúc thấm mệt thì họ sử dụng bộ não vận động – bản năng. Bằng cách đó họ duy trì năng lượng của mình và không làm cạn kiệt số “vốn” sinh lực của họ.

Và đây là lời khuyên thầy muốn dành cho các bạn.

Có một số người tin rằng, khi ai đó đến với thế giới này, người ta đã phải được định sẵn ngày giờ sinh – à, điều đó thì thầy không có gì để bàn cãi – nhưng họ nghĩ rằng ta cũng phải chết vào một ngày đã định và cũng vào một độ tuổi đã định. Đây là điều đáng tranh luận. Thực tế là các vị Chúa tể của Nghiệp ban cho mỗi chúng ta một vốn sinh lực nhất định được chia vào các bộ não lý trí, cảm xúc và vận động. Nếu một người vắt kiệt bất kì bộ não nào trong số ba bộ não này thì họ sẽ nhanh chóng chết đi, nhưng nếu họ gìn giữ “vốn” sinh lực của mình thì sẽ có thể sống đến chín mươi hay một trăm tuổi, và thậm chí còn sống lâu hơn. Vì vậy, những gì ta phải làm là học cách kiểm soát ba bộ não này. Hiểu chưa? Hãy hiểu ra lý do tại sao thầy nói với các bạn về con người lý trí, con người cảm xúc, và con người bản năng – vận động.

Vậy, thầy nhắc lại: hãy học cách quản lý ba bộ não của các bạn. Các bạn đã hiểu chưa?

Sau đó, hãy học cách điều khiển ba bộ não của các bạn với sự cân bằng tuyệt đối, và các bạn sẽ thấy rằng bạn có thể bảo tồn “vốn” sinh lực của mình và sống thọ. Điều này tương tự như một người đi du lịch với một số tiền nhất định. Nếu anh ta phung phí tiền thì anh ta sẽ không đi được đến cuối cuộc hành trình, còn nếu anh ta biết tiết kiệm tiền thì anh ta không chỉ cán đích mà còn thừa tiền để nghỉ lại một khách sạn tráng lệ và bình yên trở về.

Con người ta chết theo từng phần, trước khi thực sự qua đời. Hãy để ý đến F. D. Roosevelt chẳng hạn: ông ta đã bắt đầu chết từ khi bị liệt – có nghĩa là, việc bộ não vận động của ông ta bị tê liệt là khởi đầu và cuối cùng dẫn đến cái chết của ông. Với những người khác thì có người chết vì trung tâm lý trí của họ: họ lạm dụng trung tâm lý trí đó quá nhiều, họ lo lắng quá nhiều đến mức rút cạn “vốn” [sinh lực] trong não bộ, và [cái chết] bắt đầu từ đó cho đến khi họ qua đời. Cũng có những người như minh tinh màn bạc, họ lạm dụng bộ não cảm xúc của mình. Rồi họ cứ làm như thế cho đến lúc điều này cuối cùng tác động [xấu] đến tim của họ, và họ qua đời.

Loài người là như vậy đấy. Các bạn không nên đi theo con đường đó. Hãy học cách điều khiển ba bộ não của bạn với sự cân bằng tuyệt đối. Đừng phung phí sinh lực, và bạn sẽ sống đến bách niên


Leave a Reply