Tính Không Chiếu rọi

Thầy chỉ mới mười tám tuổi khi thực hiện cú nhảy vọt vĩ đại. Trong đó thầy đã siêu vượt thời gian và trải nghiệm cái gọi là phi thời gian, cái mà chúng ta gọi là trải nghiệm trí tuệ Prajnaparamita [Bát nhã Ba la mật đa] trong thực tại nguyên sơ nhất của nó. Bên cạnh đó thầy phải nhấn mạnh với các bạn rằng thầy đã phải lặp lại trải nghiệm đó ba lần.

Trong Tính Không Chiếu rọi không có bất kỳ loại khái niệm nhị nguyên nào còn tồn tại. Trong Tính Không Chiếu rọi các quá trình máy móc của thế giới tương đối không còn hoạt động, kể cả các quy luật của những liên kết tương hỗ, của những sự kết hợp máy móc cũng không hoạt động. Mọi học thuyết tương đối của Einstein đều sẽ sụp đổ trong Tính Không Chiếu rọi.

Không còn nghi ngờ gì, chúng ta chỉ có thể trải nghiệm Tính Không Chiếu rọi trong trạng thái định hay còn gọi là trí tuệ Prajnaparamita [Bát nhã Ba la mật đa].

Trong Tính Không Chiếu rọi, không còn bất kỳ hình thái nào tồn tại. Ta có thể nói rằng ở đó chúng ta vượt qua vũ trụ và các thánh thần. Trong Tính Không Chiếu rọi ta có thể trả lời cho câu hỏi, “Nếu cả vũ trụ tự thu rút lại thành nhất thể, vậy thì nhất thể thu rút lại thành cái gì?”

Một câu hỏi như vậy không thể được trả lời bởi lý trí, hoặc ít ra với một đầu óc hoạt động theo lý trí chính quy. Trong Tính Không Chiếu rọi thì câu trả lời như vậy không cần thiết, vì ở trong đó câu trả lời là một thực tế hiển nhiên và rõ ràng.

“Nếu vạn vật thu rút lại về thành Nhất Thể, thì Nhất Thể cũng thu rút lại thành vạn vật”. Vì thế thì ta có thể nói rằng một người tiến vào trạng thái Đại-Định [tiếng Phạn: Maha-Samadhi], người đó sống trong vạn vật và tách mình ra khỏi mọi hình dáng. Riêng điều này đã là tuyệt vời, siêu phàm, và không thể diễn tả đực.

Ta chỉ có thể chìm dứt khoát vào Tính Không, chìm vào Tính Không Chiếu rọi qua cú nhảy vĩ đại và với điều kiện là ta đã phải trải qua sự đoạn diệt hoàn toàn của Phật giáo [tiếng Anh: Buddhist Annihilation]. Nếu không, điều này là không thể.

Trong những ngày đó, thầy chưa trải qua đoạn diệt của Phật giáo. Khi thầy tiếp cận đến thực tại Vĩ đại thì hiển nhiên tâm thức tự mở rộng ra đến vô cùng. Trong hoàn cảnh đó, khi chưa trải qua sự đoạn diệt của Phật giáo, thầy đã cảm thấy khiếp sợ không tả nổi, đó là lý do thầy quay về với vũ trụ của thuyết tương đối của Einstein. Thầy nhắc lại, thầy đã trải nghiệm Tính Không Chiếu rọi ba lần. Lúc đó thầy đã thấy rằng trong Tính Không hay còn gọi là trải nghiệm siêu việt của sự sống không chỉ là khoảng không mà ở đằng sau đó cũng có cái được gọi là Chân Như, là thực tế vĩ đại.

Có một loại trực giác mang tính chất siêu việt. Trong lĩnh vực của trực giác hoặc trong thế giới của trực giác có nhiều mức độ trực giác khác nhau. Không nghi ngờ gì: mức độ trực giác cao nhất chính là trực giác của những tâm trí triết học-tôn giáo hoặc triết học-huyền học. Đó là loại trực giác tương ứng với Prajnaparamita [Trí tuệ Bát nhã].

Khả năng đó cho phép thầy vượt qua thế giới của Tính Không Chiếu rọi để đến với thực tại vĩ đại. Thầy muốn nhấn mạnh với các bạn rằng con đường Gnosis này dẫn ta đến thực tại vĩ đại. Thực tại này vượt trên cả vũ trụ của tính tương đối, nghĩa là nó nằm ngoài các định luật máy móc của tính tương đối, và vượt xa khỏi Tính Không Chiếu rọi.

Vậy tức là Chân Như siêu việt vượt cả hai mặt đối lập mà thầy đã gọi là “tính máy móc của sự tương đối” và “Tính Không Chiếu rọi”. Tính Không Chiếu rọi không phải là thế giới cuối cùng; nó là phòng chờ dẫn đến Chân Như, nghĩa là đến thực tại vĩ đại.

Thầy không phải chỉ nói lý thuyết suông với các bạn. Trong các Maha-Manvantara trước đây thầy đã trải nghiệm Chân Như và thầy làm chứng sống động về những gì thầy biết về nó.

(Samael Aun Weor – Chúng ta cần thây đổi cách suy nghĩ)

Gửi phản hồi