Hỏi đáp về xuất hồn

✏ Tác giả: Samael Aun Weor, 📖 Yoga giấc mơ

Dịch từ bài giảng Preguntas y Respuestas Metafísicas

Học trò: Thưa thầy, hệ mặt trời của chúng ta có bao nhiêu hành tinh?

Thầy Samael Aun Weor: Có mười ba hành tinh, bao gồm:

1. Trái Đất
2. Sao Thủy
3. Sao Kim
4. Mặt Trời
5. Sao Hỏa
6. Sao Mộc
7. Sao Thổ
8. Sao Thiên Vương
9. Sao Hải Vương
10. Sao Diêm Vương
11. Vulcan
12. Persephone
13. Clarion

Có mười ba hành tinh, mười ba thế giới. Đó là lý do tại sao chúng ta nói về mười ba thiên đường của Anahuac. Mười ba thiên đường được đề cập đến trong Tenochtitlan vĩ đại.

Học trò: Thưa thầy, chủng tộc Aryan có thể đạt đến trình độ văn hóa nào, so với người Lemuria hay Atlantis chẳng hạn?

Thầy Samael Aun Weor: Tôi ước gì chúng ta có thể đạt đến trình độ thậm chí còn cao hơn so với người Atlantis hoặc Lemuria. Trên thực tế, chủng tộc Aryan yêu quý của chúng ta lại là suy thoái nhất trong tất cả các chủng tộc.

Học trò: Trong số năm chủng tộc gốc ư?

Thầy Samael Aun Weor: Đúng vậy, trong số năm chủng tộc gốc đã từng tồn tại, chủng suy thoái nhất là chủng tộc hiện nay.

Học trò: Chủng tộc gốc Aryan ư?

Thầy Samael Aun Weor: Loài người hiện tại là chủng tộc thứ năm, là chủng tộc của chúng ta. Chúng ta là người Aryan. Chủng tộc Aryan chúng ta chưa bao giờ có một nền văn minh tuyệt diệu như Atlantis. Chúng ta cũng chưa bao giờ có một nền văn minh như của người Lemuria. Vì vậy, đây là chủng tộc man rợ nhất, suy thoái nhất.

Học trò: Thưa thầy, tại sao thầy chưa bao giờ du hành ra khỏi Trái Đất?

Thầy Samael Aun Weor: Thầy chưa từng rời khỏi Trái Đất bằng cơ thể vật lý. Tuy nhiên, có những cách khác để du hành và thầy đã du hành bên ngoài cơ thể vật chất.


Học trò: Xin thầy thứ lỗi cho câu hỏi này, nhưng làm sao thầy lại có thể hiểu biết sâu rộng đến vậy về các hành tinh khác—về cuộc sống, cộng đồng và cách sinh sống của họ?

Thầy Samael Aun Weor: Đó là lý do vì sao thầy nói với mọi người rằng thầy không du hành bằng cơ thể vật chất, mà bằng cơ thể cảm xúc—bởi vì cơ thể cảm xúc là một cơ thể phi thường. Khi chúng ta học được cách rút cơ thể đó ra thông qua hệ thần kinh giao cảm vĩ đại, thì chúng ta có thể sử dụng nó để du hành đến các hành tinh khác một cách có ý thức và chủ động. Với cơ thể cảm xúc, thầy có thể đến bất kỳ hành tinh nào trong hệ mặt trời. Thầy được phép du hành khắp thiên hà, nhưng chỉ đến hệ mặt trời trung ương, tức là sao Thiên Lang. Thầy đã từng cố gắng đi xa hơn sao Thiên Lang bằng cơ thể cảm xúc, nhưng người ta không cho phép; mỗi lần thầy thử vượt qua giới hạn đó, họ đều buộc thầy quay lại sao Thiên Lang. Sao Thiên Lang là thủ đô của thiên hà này—toàn bộ dải Ngân Hà quay quanh mặt trời Thiên Lang. Thầy biết rõ sao Thiên Lang… Và nếu em học được cách du hành ngoài cơ thể vật chất, em sẽ thấy điều đó phi thường đến mức nào. Khi tách khỏi cơ thể vật chất, bằng cơ thể cảm xúc, chúng ta có thể du hành đến bất kỳ hành tinh nào giữa các vì sao.

Học trò: Sao Thiên Lang có phải là mặt trời chiếu sáng cho chúng ta không, thưa thầy?

Thầy Samael Aun Weor: Sao Thiên Lang là trung tâm của thiên hà này.

Học trò: Là trung tâm của dải Ngân Hà ư?

Thầy Samael Aun Weor: Phải, dải Ngân Hà có hàng tỷ hành tinh; nhưng sao Thiên Lang là một hệ mặt trời khổng lồ, đồ sộ—nó chính là trọng tâm của toàn bộ thiên hà. Hãy nghĩ xem sao Thiên Lang phải lớn đến mức nào để trở thành trọng tâm của cả dải Ngân Hà. Nó là một “con quái vật khổng lồ” của vũ trụ. Quay quanh sao Thiên Lang là một mặt trăng đặc hơn chì đến năm nghìn lần. Mặt trăng đó rất lớn—lớn gấp hàng nghìn lần Trái Đất—và có mật độ vật chất đặc hơn chì gấp năm nghìn lần. Từ mặt trời trung ương của sao Thiên Lang, các bức xạ phát ra có thể lan đến tất cả các thiên đường tối cao trong thiên hà này. Còn từ mặt trăng đen đậm đặc quay quanh sao Thiên Lang, các bức xạ phát ra được hấp thụ bởi mọi cõi địa ngục hạ cấp của dải Ngân Hà vĩ đại này.

Học trò: Có phải những cuộc du hành trong cõi cảm xúc này luôn diễn ra hoặc được thực hiện khi cơ thể ở trong trạng thái thư giãn?

Thầy Samael Aun Weor: Đúng vậy, việc du hành trong cõi cảm xúc được thực hiện khi cơ thể vật chất đang ngủ, nhưng em phải biết cách chủ động rời khỏi cơ thể vật chất. Chỉ cần tập trung một chút là em có thể học được, đúng không? Có nhiều phương pháp để xuất hồn với cơ thể cảm xúc. Ví dụ, một trong những phương pháp đó là quan sát (trong một khoảng thời gian nhất định) trạng thái chuyển giao giữa thức và ngủ. Nếu chuyên tâm quan sát trạng thái chuyển giao đó, ta sẽ khám phá ra “cánh cửa thoát hiểm.” Hãy làm vậy trong một thời gian, vì khi biết được “cánh cửa thoát hiểm” đó rồi thì có thể chủ động thoát ra ngoài qua “cánh cửa” đó.

Để đạt được kết quả, cơ thể phải hoàn toàn thư giãn: tay, chân, toàn bộ cơ thể nói chung đều phải được thư giãn, sao cho không còn một cơ bắp nào bị căng thẳng. Sau đó, hãy niệm một mantra. “Mantra” là từ tiếng Phạn, có nghĩa là “cầu thần chú”. Ví dụ, từ “Pharaon” được sử dụng trong việc xuất hồn. Hãy chia từ này thành ba âm tiết như sau: PHA-RA-ÔN. Tập trung vào niệm câu chú khi cơ thể đã thư giãn và chủ động chìm vào giấc ngủ. Sau đó, ban đầu hãy rất nhẹ nhàng rút chân ra khỏi giường. Khi làm như thế, không được đồng nhất mình với cơ thể vật chất mà phải cảm nhận bản thân trong tâm linh, như thể mình là hơi nước. Tất nhiên, khi rút chân ra, hãy chắc chắn là mình đang rút ra đôi chân của cơ thể cảm xúc. Đôi chân này phải thoát khỏi cơ thể thực sự và đặt trên sàn nhà. Tiếp đó, hãy nhẹ nhàng ngồi dậy. Khi làm như vậy, phải cảm thấy mình là tâm linh. Và rồi đứng lên, trong lúc đó vẫn cảm thấy mình là tâm linh. Rồi quay lại nhìn vào giường. Khi đó, em sẽ thấy cơ thể của mình đang nằm trên giường. Thử nghiệm này làm cho nhiều người sợ hãi, họ hoảng sợ, và…

Học trò: Chúng ta có thể nhìn được cơ thể mình đang nằm ngủ và thư giãn đúng không thầy?

Thầy Samael Aun Weor: Chúng ta nhìn được cơ thể mình trong tư thế trước khi thoát khỏi nó. Nếu rời khỏi cơ thể trong khi nằm, em sẽ thấy cơ thể đang nằm. Giống như khi ra khỏi xe hơi rồi đứng từ ngoài để nhìn vào xem trên đường có cái gì, thì đương nhiên sẽ thấy chiếc xe. Tương tự như thế, nếu rời khỏi cơ thể và nhìn lại xem trên giường có cái gì thì em sẽ thấy cơ thể của mình. Hiển nhiên là như thế. Khi đã thoát ra khỏi cơ thể, chúng ta có khả năng du hành đến bất cứ nơi nào mình muốn, thậm chí có thể bay lên tầng khí quyển và đi đến bất kỳ hành tinh nào trong hệ mặt trời. Đây là một trải nghiệm rất thú vị.

Le poeme de lAme 16 Louis Janmot MBA Lyon IMG 0499 Hỏi đáp về xuất hồn
Ảnh số 16 trong bộ tranh Bài ca của linh hồn (Le Poème de l’âme) bởi Louis Janmot, năm 1854.

Học trò: Việc này được thực hiện trong tâm trí, mà không cần tính đến tốc độ hoặc thời gian? Nghĩa là, ta mất đi khái niệm về thời gian và không gian, có phải thế không thầy?

Thầy Samael Aun Weor: Đây không phải một cuộc du hành ở cõi lý trí, du hành ở cõi lý trí sẽ khác! Thầy không nói về du hành lý trí, mà là về du hành trong cõi cảm xúc. Du hành trong cơ thể cảm xúc rất thú vị. Tất cả những điều thầy đang giải thích cho thấy kỹ thuật giúp chúng ta làm được việc gọi là “xuất hồn”, tức là chủ động rời khỏi cơ thể, là rất đơn giản. Tuy nhiên, những gì thầy đang nói phải được diễn ra thành hành động, chúng ta không làm trong tâm trí, mà là hành động. Nếu thầy bảo rút chân ra thì em phải rút chân ra, nếu thầy bảo ngồi xuống thì em phải ngồi xuống, và nếu thầy bảo đứng lên, em cũng phải làm thế.

Học trò: Việc này giống như học lái xe vậy, cần phải lên xe và lái thì mới biết được.

Thầy Samael Aun Weor: Rõ ràng là như vậy: phải hành động, hành động!

Học trò: Thưa thầy, có phải sẽ tốt hơn nếu giữ cho cơ thể không bị xáo động vào những thời điểm như vậy?

Thầy Samael Aun Weor: Đúng vậy, cơ thể vật chất không nên bị quấy rầy vào những lúc như vậy. Bởi vì nếu khi đang thực hiện thử nghiệm (và nếu như em có vợ chẳng hạn), và ngay lúc đó người vợ đến nắm lấy tay hoặc lắc tay em, thì ngay lập tức em sẽ quay về cơ thể vật chất trong lúc đang thử nghiệm giữa chừng. Thế nên, hai vợ chồng nên nằm xuống, mỗi người ở một bên giường để tập bài thực hành này. Nếu không thì làm sao thử nghiệm được?

Học trò: Liệu cả hai người có du hành cùng nhau, cùng một lúc được không ạ?

Thầy Samael Aun Weor: Việc này chỉ có thể khi đã trở nên thuần thục. Ví dụ, thầy và vợ, khi thầy cô muốn xuất hồn, thầy cô sẽ xuất hồn; thầy cô có thể xuất hồn cùng nhau, đi đến bất cứ nơi nào trên thế giới, hoặc trong vũ trụ. Và nếu thầy cô đang nói chuyện về những gì mình nhìn thấy và nghe được, thầy cô có thể từ từ trở về với cơ thể sau chuyến du hành. Thầy cô có thể vừa di chuyển trong vũ trụ vừa nói chuyện rồi nhập vào cơ thể mỗi người. Và sau đó, trong cơ thể xương thịt, hai người tiếp tục cuộc trò chuyện mà không bị gián đoạn. Nhưng đó là khi đã thành thạo, đúng không? Cần phải luyện tập.

Học trò: Thầy đã làm như vậy bao nhiêu lần, thưa thầy?

Thầy Samael Aun Weor: Ừ, việc đó là bình thường, như củ khoai, củ hành với em vậy, hoặc như món canh rau, mà món đó rất ngon. Với thầy và vợ thầy thì đó là bình thường, thậm chí còn không bàn luận về việc đó nữa, nó bình thường như củ hành, củ tỏi với em vậy.

Học trò: Thưa thầy, liệu có nguy cơ bị mắc kẹt ở trên đó luôn không?

Thầy Samael Aun Weor: Gì cơ? Hãy nói chậm lại cho thầy nghe xem nào.

Học trò: Nguy cơ không trở lại cơ thể vật chất được, thưa thầy.

Thầy Samael Aun Weor: Ở lại đó, phía bên kia ấy hả? Chà, câu hỏi này rất nghiêm trọng, em biết không? Câu hỏi này liên quan đến nghĩa trang.

Học trò: Thưa thầy, trước đây em đã từng luyện tập. Lúc đó em đang đọc sách của thầy… em đã tập trung cao độ đến mức có thể xuất hồn được bởi vì em nhìn thấy chính mình, thấy cơ thể của mình, và điều đó làm em sợ… đó là thời điểm bộ phim “The Exorcist” (tựa tiếng Việt: “Thầy trừ tà” hay “Quỷ ám”) được trình chiếu.

[Dịch giả] Dấu “…” ở trên thể hiện những nơi bản ghi âm không nghe rõ.

Thầy Samael Aun Weor: Ồ, em biết không? Mọi người trên Trái Đất đều sợ như em!

Học trò: Điều đó làm em sợ hãi vì em nhìn thấy chính mình, nhưng rồi em tự nhủ: “chắc là mình đang mơ”. Tuy nhiên em lại ý thức được rằng mình đã…

Thầy Samael Aun Weor: 100% tâm lý con người trên Trái Đất là như vậy! Giống người đàn ông nọ ở Puerto Rico. Anh ta phát sóng radio đi khắp nơi rằng anh ta muốn gặp người ngoài hành tinh, muốn họ đến thăm anh ta, và điều đó xảy ra thật. Một ngày nọ, anh ta nghe thấy tiếng động trên mái của trạm phát radio. Anh ta đi lên cầu thang để xem có chuyện gì và nhìn thấy một con tàu khổng lồ ở đó, trên một chiếc giá ba chân bằng thép và một số người ngoài hành tinh đang tiến về phía anh ta. Anh liền bỏ chạy, vừa chạy vừa la hét khắp đường phố! Con người Trái Đất là như vậy đấy! Tất cả họ đều như vậy!

Học trò: Em đã từng sợ hãi vì không biết gì về xuất hồn, em đã không biết… nhưng em đã làm được, em làm được…

Thầy Samael Aun Weor: Em có khả năng làm được, nhưng lại mang tâm lý của một người trần. Vì sao những chuyến xuất hồn đó không làm thầy hề hấn gì?

Học trò: Sẽ đến lúc em được như thầy bây giờ…

Thầy Samael Aun Weor: Đúng, việc thoát ra khỏi cơ thể là rất dễ dàng!

Học trò: Với em, vì không biết gì nên em đã nghĩ… những cơ thể…

Thầy Samael Aun Weor: Việc đó rất dễ! Em chỉ cần chờ đến lúc chuyển giao giữa thức và ngủ; hãy tiếp tục kiểm tra đi kiểm tra lại xem trạng thái chuyển giao đó đã đến chưa. Khi bắt đầu lơ mơ và có những dấu hiệu điển hình của giấc mơ, hãy nhẹ nhàng đặt chân xuống, ngồi dậy nhẹ nhàng, cảm thấy mình là tâm linh, đứng lên và nhìn lại lần nữa. Nếu thấy cơ thể ở trên giường thì đó là dấu hiệu cho thấy em đã ở trong cơ thể cảm xúc. Rồi, chỉ cần ra khỏi cửa, và nếu muốn lơ lửng trong không trung, hãy bay lên, và đến một hành tinh khác trong vũ trụ vô tận v.v.

Học trò: Em có thể cầu xin một vị nào đó để được hỗ trợ không ạ?

Thầy Samael Aun Weor: Ai có thể giúp được chúng ta nhiều hơn Đức Cha bí ẩn? Hãy cầu xin Đức Cha, người ở nơi bí ẩn, để Ngài đưa ta đến nơi thích hợp nhất.

Học trò: Và đó có phải là mặt trời nơi mà niềm vui của… thực sự được cảm nhận?

Thầy Samael Aun Weor: Điều này phụ thuộc vào từng người. Có những người không hào hứng với bất cứ điều gì.

Học trò: Sự nhiệt tình của họ, sự tò mò của họ có làm thầy hài lòng không, thưa thầy…?

Thầy Samael Aun Weor: Việc xuất hồn thiêng liêng hơn nhiều so với một chuyến đi trong cõi vật chất.

Học trò: …

Thầy Samael Aun Weor: Chúng ta có thể nổi trên mặt biển hoặc lặn xuống nếu muốn; đắm mình trong nước mang lại một cảm giác khoan khoái tuyệt diệu. Khi đi dạo vòng quanh dưới đáy biển, biết bao điều kỳ diệu hiện ra trước mắt. Chúng ta cũng có thể tận hưởng khi chiêm ngưỡng vô số kỳ quan dưới đáy đại dương của sao Kim hay sao Thiên Lang. Những cánh cửa của cõi vô cực mở ra và niềm vui sướng ấy thật phi thường, đó là một niềm hạnh phúc bất tận, vô bờ bến.

Học trò: Thật đẹp, đúng không ạ?

Thầy Samael Aun Weor: Đúng vậy.

Học trò: Những kiến thức mà thầy muốn ở mặt trời đó là… làm thế nào mà thầy có được kiến thức đó? Vâng, thầy biết đấy, … làm thế nào để đến được nơi như vậy? … Làm sao mà thầy biết được nó ở đâu?

Thầy Samael Aun Weor: Ồ, đơn giản là vì có một giác quan ngoại cảm cho phép chúng ta định hướng bản thân mình một cách chính xác.

Học trò: Nhưng khả năng ngoại cảm đó nói gì với chúng ta, thưa thầy?

Thầy Samael Aun Weor: Ở đây (trong cõi vật chất), chúng ta phải dùng la bàn để định hướng, và nếu nó không hoạt động thì chúng ta sẽ lạc đường. Nhưng ở bên ngoài cơ thể vật chất, có một giác quan ngoại cảm cho phép chúng ta tự định hướng một cách chính xác như làm toán, và giác quan này không bao giờ sai. Vì vậy, du hành bên ngoài cơ thể vật chất là một điều rất thú vị.

Học trò: Chúng ta thực sự hiểu biết về mọi thứ nhiều hơn là mình tưởng, phải không thầy?

Thầy Samael Aun Weor: Bên trong ta có nhiều điều kỳ diệu, nhưng cần phải được khám phá. Chúng ta phải tìm hiểu bản thân để biết được những điều kỳ diệu ấy. Thế nên việc học cách chủ động rời khỏi cơ thể là rất đáng giá. Vì ai cũng rời khỏi cơ thể nhưng họ làm việc đó trong trạng thái ngủ mê, mộng mị. Điều thú vị là ở chỗ chúng ta có thể chủ động xuất hồn.

Học trò: Nếu vậy, khi đang mơ, có phải chúng ta đang thực sự trải nghiệm những sự kiện đó không, thưa thầy?

Thầy Samael Aun Weor: Đúng thế, nhưng một cách vô thức.

Học trò: Đúng là vậy!… phải không ạ?

Thầy Samael Aun Weor: Lúc đó, chúng ta vô thức, đang ngủ mê. Điều thú vị là chúng ta phải tận dụng chính khoảnh khắc chuyển tiếp giữa trạng thái tỉnh táo và giấc ngủ để chủ động rời khỏi cơ thể vật chất. Cái hay nằm ở đó: chủ động xuất hồn. Khi đã ra khỏi cơ thể, chúng ta có thể nhìn thấy những người thân đã khuất từ lâu—họ hàng, bạn bè, anh chị em của mình, v.v.—và ta thấy họ rất sống động. Chúng ta có thể nói chuyện với họ, và tất cả, tất cả những người đó đều vẫn đang sống. Bởi vì những người đã khuất, hóa ra họ còn sống hơn cả chúng ta, và khi hỏi họ:

– Chẳng phải anh đã qua đời từ lâu rồi sao?

– Không, tôi chưa chết, tôi còn sống. Tại sao anh lại nói tôi đã chết? Tôi còn sống, anh không thấy sao?

Và khi đó chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc im lặng. Chẳng phải thế sao? Họ vẫn sống như thể là bất tử vậy! Ta cứ tin rằng họ đã chết, và đây họ vẫn còn sống.

Học trò: Như vậy thì thân xác chết đi và lúc này chỉ giống như thay quần áo, có phải không thầy? Bởi vì người đã khuất có một thân xác như thế…

Thầy Samael Aun Weor: Có thể nói rằng như một tấm vải liệm ở đó…

Học trò: … như khi một người cởi bỏ quần áo…

Thầy Samael Aun Weor: Bộ “trang phục nho nhỏ” mà người ta để lại là thứ kém quan trọng nhất. Điều quan trọng nhất là tâm linh, là những gì ở bên trong. Có một trường hợp rất thú vị đã xảy ra ở đây, tại trụ sở giáo trưởng. Chuyện là một người anh em Gnosis (cũng là một nhà truyền giáo) bỗng nảy ra ý định muốn đi thăng bằng trên dây. Anh trèo lên nóc trụ sở giáo trưởng, sau đó quyết định đu người xuống để chui vào một cửa sổ (như một người nhào lộn trên dây). Anh ta đã hết sức tin tưởng vào một viên gạch ở đó và đứng lên viên gạch (dưới đó là khu sân trong), và viên gạch, chà, đã vỡ ra, làm sao nó chịu được sức nặng của anh chàng. Và thế là anh ấy ngã xuống sân bên dưới.

May mắn thay, anh ấy đã không qua đời ngay lập tức, nếu không thì chắc chắn chúng tôi đã gặp rắc rối lớn. Chúng tôi đã gọi hội chữ thập đỏ đến. Anh ấy đã đưa ra lời khai đầy đủ với các cơ quan chức năng về màn nhào lộn của mình, về việc viên gạch đã vỡ ra thế nào và anh ta đã rơi xuống ra sao. Thật là may mắn, tạ ơn Chúa! Nếu không, họ đã có thể điều tra toàn bộ nhóm của thầy. Cuối cùng, mọi chuyện cũng được giải quyết ổn thỏa. Sau khi anh ấy qua đời, cả nhóm đã thức canh làm lễ hộ niệm ngay trong một sảnh đường của viện. Mọi người nắm tay nhau, tạo thành một vòng tròn để cầu nguyện cho anh ấy—giúp linh hồn đã rời khỏi thể xác.

Tuy nhiên, bỗng dưng thì một điều bất thường đã xảy ra: một người chị em Gnosis có mặt ở đó bắt đầu run lên.

Thầy nói: “Ồ, chuyện này đang thực sự trở nên nghiêm trọng.”

Đột nhiên, mọi người nhận ra rằng linh hồn đã lìa khỏi xác và đang nhập vào cơ thể của một người chị em Gnosis trong nhóm. Linh hồn của người anh em đã khuất không muốn rời ra ngoài. Anh ấy nói với cả nhóm:

“Ôi, Samael!” – anh ta gọi thầy.

“Cái chết, cái chết mới khủng khiếp làm sao! Con đang ở trong tay của Proserpina.”

Anh ta tiếp tục: “Nữ hoàng Coatlicue, nữ hoàng của địa ngục và cái chết! Samael, hãy giúp con!”

Thầy nói với anh ta: “Này anh bạn, tại sao anh lại sợ chết? Anh không cần phải sợ cái chết, vì chết là điều tự nhiên.”

Sau đó, anh ta bắt đầu niệm chú.

Thầy bảo anh ta: “Anh đang trừ tà cho ai đó hả, anh bạn? Điều đó không cần thiết. Anh đã rời khỏi cơ thể rồi, vì thế anh đừng sợ.”

Anh ta nói: “Con muốn nhanh chóng trở lại trong một cơ thể mới!”

Thầy đáp: “Được rồi, anh sẽ được trao một cơ thể mới, nhưng anh phải kiên nhẫn, chờ một chút. Đừng sợ.”

Anh ta nói: “Con muốn thầy đưa con đến Ai Cập!”

Thầy nói với anh ấy: “Người anh em, thầy sẽ đưa anh đến Ai Cập.”

Và chắc chắn, thầy đã cầu xin Đức Cha nội tại của mình để Ngài nhận đưa anh ta đến Ai Cập, và Ngài đã đưa anh ta đi.

Lúc anh ấy đến Ai Cập và quỳ gối trước tượng nhân sư của sa mạc, nhóm tranh thủ đánh thức người chị em Gnosis kia. Nhóm dội nước vào mặt cô ấy, đọc lời khấn nguyện, lay gọi, và rồi cô ấy dần tỉnh lại, người chị em bé nhỏ đã ổn và được giải thoát khỏi linh hồn kia. Mọi người mở nắp quan tài và đặt thanh kiếm lên thi thể người quá cố, ra lệnh cho anh ta không được làm phiền, để cho mọi người được yên. Sự rung động từ thanh kiếm truyền qua sợi dây bạc, chạm đến linh hồn đã khuất kia và từ đó không có bất kỳ vấn đề gì nảy sinh nữa.

Học trò: Và thầy có biết anh ta trở về trong cơ thể nào không ạ?

Thầy Samael Aun Weor: Anh ta vẫn chưa trở lại. Anh ta đang xin một cơ thể, nhưng Chúa biết anh ta sẽ phải đợi thêm một thời gian nữa, vì hóa ra chính anh ta đã đánh mất cơ thể của mình. Anh ta đã muốn chơi trò thăng bằng nhào lộn, anh ấy đã chơi và đó là hậu quả. Chuyện leo lên mái nhà, đu người xuống để chui qua cửa sổ vào phòng, và hàng loạt trò tương tự như vậy.

Người ta nói với thầy rằng người anh em ấy luôn có thói quen đó: lúc nào cũng thích làm các trò nhào lộn, đúng vậy không? Cuối cùng anh ta đã phải bỏ mạng chỉ vì cứ làm những “trò xiếc khỉ” như thế. Thật là một rắc rối lớn.

Và bây giờ, các bạn ạ, thầy xin phép nói lời tạm biệt vì đã đến lúc phải nghỉ ngơi. Mấy giờ rồi?

Học trò: Dạ 11 giờ 25 phút tối thưa thầy.

Thầy Samael Aun Weor: Phải, có cô kia đang bắt đầu chìm vào giấc ngủ ngọt ngào rồi đó.


Gửi phản hồi