Tác giả: Samael Aun Weor,
Tâm Lý Học Cho Sự Chuyển Hóa Triệt Để
Việc tin rằng mình là một thể thống nhất thực sự là một câu chuyện đùa rất tệ. Thật không may, ai trong chúng ta cũng đều mang trong mình ảo tưởng phù phiếm này.
Thật đáng thương, chúng ta luôn nghĩ rằng mình là tốt nhất, nhưng lại không mảy may nhận ra rằng mình thậm chí còn không có tính cá thể thực sự.
Tệ hơn nữa, chúng ta còn nuông chiều bản thân với niềm tin giả tạo rằng mỗi người đều có ý thức trọn vẹn và ý chí độc lập.
Chúng ta thật đáng thương! Chúng ta thật khờ dại! Không nghi ngờ gì, vô minh chính là bất hạnh lớn nhất.
Trong mỗi người chúng ta có hàng ngàn cá nhân khác nhau, những con người riêng biệt, những cái tôi tranh cãi với nhau, chúng giành quyền làm chủ mà không có bất kỳ một trật tự hay sự hòa hợp nào.
Nếu chúng ta tỉnh táo, thức tỉnh khỏi giấc mơ và huyễn tưởng, thì cuộc sống sẽ khác biết bao!
Nhưng bất hạnh hơn nữa, ta bị mê hoặc, bị thôi miên bởi cảm xúc tiêu cực, bởi lòng tự phụ và tự ái. Những thứ này ngăn cản chúng ta nhớ bản thân. Chúng ta không thấy được bản chất thực sự của mình.
Chúng ta tin rằng mình có một ý chí duy nhất, nhưng thực tế thì chúng ta có nhiều ý chí khác nhau. Mỗi cái tôi có một ý chí riêng.
Vở bi hài kịch của toàn bộ đám đông bên trong này thật đáng sợ. Các ý muốn trong tâm mâu thuẫn với nhau, tạo ra một cuộc xung đột không ngừng nghỉ. Mỗi cái tôi lại đi theo một hướng riêng biệt.
Nếu chúng ta có tính nhất thể thực sự, nếu ta là một thể thống nhất thay vì một đám đông đa nguyên, thì các mục tiêu của chúng ta sẽ được thống nhất, tâm thức sẽ thức tỉnh, và chúng ta sẽ có ý chí cá nhân của riêng mình.
Thay đổi là cần thiết, nhưng trước hết, chúng ta phải thành thật với chính mình.
Chúng ta cần kiểm kê lại tâm lý của chính mình để biết được mình đang thừa cái gì và thiếu cái gì.
Ta có thể đạt được tính nhất thể, nhưng nếu ta tin rằng mình có tính nhất thể đó rồi thì cơ hội đó sẽ biến mất.
Rõ ràng là chúng ta sẽ không bao giờ đấu tranh để đạt tới cái mà ta tin rằng mình đã có rồi. Huyễn tưởng khiến chúng ta tin rằng mình sở hữu tính nhất thể, và thậm chí có những trường phái tâm linh dạy như thế.
Ta phải cấp thiết chống lại huyễn tưởng. Huyễn tưởng khiến ta nghĩ mình là người thế này thế kia, trong khi thực tế, chúng ta lại khốn khổ, trơ trẽn và xấu xa.
Chúng ta nghĩ rằng mình là con người, trong khi thực tế ta chỉ là những con vật có trí năng, chưa có tính nhất thể.
Người tự lừa dối bản thân tin rằng mình là thánh thần, mahatma, v.v., mà không mảy may ngờ rằng mình thậm chí còn không có lấy một tâm trí cá nhân và một ý chí tỉnh thức.
Người ái kỷ thì tôn thờ cái tôi yêu quý của mình đến nỗi họ sẽ không bao giờ chấp nhận ý tưởng rằng có một đoàn quân các cái tôi bên trong mình.
Người hoang tưởng, với sự kiêu ngạo đặc trưng của mình, thậm chí sẽ không thèm đọc cuốn sách này.
Ta cần phải đấu tranh đến cùng chống lại huyễn tưởng về bản thân, để không trở thành nạn nhân của cảm xúc giả tạo và trải nghiệm tâm linh dối trá. Những trải nghiệm đó không chỉ đặt ta vào tình huống lố bịch mà còn cản trở mọi khả năng phát triển nội tâm.
Động vật trí năng bị huyễn tưởng thôi miên đến mức hắn tưởng mình là sư tử hay đại bàng, trong khi thực ra hắn chẳng hơn gì con giun dế hèn hạ trong bùn đất.
Một người tự lừa dối bản thân sẽ không bao giờ chấp nhận những tuyên bố trên. Hiển nhiên dù người khác nói thế nào đi nữa thì họ vẫn cảm thấy mình như một vị giáo sĩ tối cao, mà không mảy may nghi ngờ rằng huyễn tưởng này chỉ là ảo tưởng thôi.
Huyễn tưởng là một sức mạnh có thật, tác động lên toàn thể nhân loại và kìm giữ con vật trí năng hình người trong trạng thái ngủ mê, khiến nó tin rằng mình đã là một con người, có tính nhất thể, ý chí, tâm thức tỉnh táo, tâm trí cá nhân, v.v.
Khi nghĩ mình là một thể nhất quán, chúng ta sẽ không thể thoát ra khỏi trạng thái nội tâm hiện tại. Chúng ta bị mắc kẹt và cuối cùng sẽ thoái hóa và suy tàn.
Mỗi người trong chúng ta đang ở một giai đoạn phát triển tâm lý nhất định, và ta sẽ không thể thoát khỏi giai đoạn đó trừ khi ta trực tiếp khám phá ra được tất cả những “người” hay là những cái tôi tồn tại bên trong mình.
Rõ ràng, thông qua việc tự quan sát bên trong, chúng ta sẽ thấy được những “người” đó bên trong tâm mình, những cái tôi cần loại bỏ để đạt được sự thay đổi triệt để.
Nhận thức này, việc tự quan sát này, làm thay đổi tận gốc tất cả các khái niệm sai lầm mà ta đã có về bản thân, và khiến ta thấy được thực tế cụ thể là ta chưa có tính nhất thể đích thực.
Chừng nào chúng ta không quan sát chính mình, ta sẽ còn sống trong ảo giác rằng mình là một thể thống nhất, và kết quả là cuộc sống của chúng ta sẽ lầm đường lạc lối.
Ta sẽ không thể biết cách đối xử đúng đắn với đồng loại của mình chừng nào ta chưa thực hiện một sự thay đổi sâu sắc trong tâm.
Bất kỳ một sự thay đổi bên trong nào cũng đòi hỏi ta trước đó phải loại bỏ các cái tôi mà ta mang trong mình.
Ta sẽ không đời nào loại bỏ được các cái tôi nếu không quan sát chúng bên trong tâm.
Những người tin rằng mình là một nhất thể, tự cho rằng mình hay nhất, không bao giờ chấp nhận giáo lý về cái tôi đa nguyên, cũng không muốn quan sát các cái tôi – với họ, mọi cơ hội thay đổi đều trở nên vô vọng.
Một người không thể thay đổi nếu không loại trừ các cái tôi. Nhưng nếu họ tin rằng mình đã có tính nhất thể rồi, thì họ sẽ không biết mình cần loại bỏ gì.
Tuy nhiên, chúng ta không được quên rằng: người nào tin rằng mình là một nhất thể thống nhất – một người lừa dối chính mình, tin rằng mình biết cần loại bỏ cái gì nhưng thực ra lại không nhận ra rằng mình không biết – thì đó là một người vô minh khoác áo tri thức.
Chúng ta cần phải xóa bỏ cái tôi để “nhất thể hóa” bản thân, nhưng người nào tin rằng mình đã có tính nhất thể thì sẽ không thể loại bỏ cái tôi.
Tính nhất thể rất thiêng liêng. Hiếm khi có ai đạt tới tính nhất thể, nhưng ai cũng nghĩ rằng mình có rồi.
Làm sao mà ta loại trừ được các cái tôi nếu tin rằng mình có một cái tôi độc nhất?
Chắc chắn, chỉ người chưa bao giờ quan sát chính mình nghiêm túc mới tin rằng mình có một cái tôi duy nhất.
Tuy nhiên, chúng tôi phải giải thích rất rõ về giáo lý này, vì có một nguy cơ tâm lý tiềm tàng khi nhầm lẫn tính nhất thể đích thực với một “cái tôi siêu cấp” hoặc một thứ gì đó tương tự.
Tính nhất thể thiêng liêng vượt xa khỏi mọi loại cái tôi. Tính nhất thể đã, đang và sẽ luôn tồn tại.
Tính nhất thể đích thực chính là bản thể, và lý do tồn tại của bản thể là vì chính bản thể.
Hãy phân biệt giữa bản thể và cái tôi. Người nào nhầm lẫn giữa cái tôi và bản thể chắc chắn chưa bao giờ quan sát bản thân một cách nghiêm túc.
Chừng nào Phật tính hay tâm thức vẫn còn bị nhốt trong tổ hợp cái tôi mà chúng ta mang theo bên trong, thì việc thay đổi triệt để là điều không thể.
| ← Trước: Chương 14 – Tư duy tiêu cực | Tiếp theo: Chương 16 – Sách Sự Sống |
