Bồ tát là gì? Đó chỉ đơn giản là một mầm, một hạt giống. Một hạt giống với một vi sinh vật ê-te mà có thể phát triển thành một vị thiên nhân. Tuy nhiên, nếu một hạt giống như vậy không phát triển thì cơ hội sẽ bị mất đi. Các đấng hiển vinh đã từng sống ở các nền văn minh Ai Cập, Babylon, v.v., hiện đang nằm tiềm ẩn trong những hạt giống được lưu trữ ở các tuyến nội tiết sinh dục của một số người.
Nếu hạt giống này mà chứa một sinh vật ê-te có thể được phát triển thì vị đó sẽ sở hữu cơ thể của mình một cách trọn vẹn và sẽ ban phước lành cho nhân loại. Đáng tiếc là kẻ thù tồi tệ của tất cả các vị sa ngã đó và của các đạo sư bị truất ngôi đó, chính là tâm trí.
Đó là lý do tại sao thầy đã nhấn mạnh rất nhiều vào sự cần thiết của việc không tiếp nhận vào tâm trí của chúng ta những ấn tượng tiêu cực mà có thể làm bóp méo các hình biểu tượng và có thể cản trở quá trình tiến triển, hướng vào trong và hướng lên trên.
(Samael Aun Weor – Hình biểu tượng của tâm trí)
Trước khi Bồ Tát sinh ra bên trong thì trong chúng ta đã phải có Bồ Đề Tâm. Nhưng, trước hết, cái mà ta gọi là Bồ Tát là gì? Một số trong các bạn sẽ biết, và số khác sẽ không.
H. P. Blavatsky nói rằng khi một bậc chân sư có các cơ thể căn nguyên, tư tưởng, cảm xúc và vật chất, thì người đó là bồ tát. Nhân hồn hay còn gọi là Hồn Căn nguyên với các cơ thể này khoác lên bên ngoài được gọi là Bồ Tát. Bà Blavatsky phân biệt rõ ràng giữa bậc chân sư và Bồ tát. Bậc chân sư chính là Atman-Buddhi hay còn gọi là Bản thể Sâu thẩm [tiếng Anh: innermost] hay là tâm-hồn. Bồ Tát là Nhân hồn được bao bọc trong các cơ thể Hiện sinh Siêu việt của Bản thể.
Trong Phật giáo Đại thừa, chỉ những người đã hy sinh bản thân cho chúng sinh qua nhiều Đại Kiếp [tiếng Phạn: Mahamanvantara] liên tiếp mới được công nhận là Bồ Tát. Theo Phật giáo Đại thừa thì bậc giác ngộ được phân làm hai dạng. Thứ nhất là các vị Độc Giác Phật [Pratyeka Buddha] cùng với những người khao khát trở thành Độc Giác Phật (được gọi là Thanh Văn – Sravaka). Những người này không bao giờ hy sinh bản thân mình vì chúng sinh. Họ không bao giờ hy sinh mạng sống của mình vì các anh chị em của họ, và rõ ràng họ cũng không bao giờ hiện thân Đức Kitô Nội tâm. Dạng còn lại là các Bồ Tát đích thực, những người đã từ bỏ niềm phúc lạc nơi Niết bàn vì tình yêu thương chúng sinh, những người đã dâng hiến máu thịt của mình cho chúng sinh trong nhiều Maha-manvantara. Mặc dù ưa thích sống hạnh phúc trong Niết bàn, nhưng họ đã từ bỏ các loại hạnh phúc vì các anh chị em của họ trên Trái Đất. Đây mới là những người có thể thực sự hiện thân Đức Kitô.
Nhưng chúng ta hãy quay về khái niệm Bồ Đề Tâm. Bồ Đề Tâm là gì? Đó là Tâm thức đã thức tỉnh, đã phát triển, đã chuyển hóa thành Thánh thai Vàng. Chính nó, bộ giáp bằng bạc này, có thể bảo vệ chúng ta khỏi các Lực lượng U tối, cho chúng ta trí tuệ và kinh nghiệm.
Bồ Đề Tâm phải xuất hiện trước khi Bồ Tát có thể xuất hiện trong tâm một người. Bồ đề tâm là tâm thức đã tỉnh thức và phát triển. Biết thế thì các bạn mới thấy được giá trị của món quà gọi là tâm thức này. Thật đáng tiếc vì tâm thức của loài người bị giam cầm trong cái Tôi. Và rõ ràng là chừng nào người ta còn tiếp tục suy nghĩ như cách họ đang nghĩ, cảm nhận như cách họ đang cảm nhận, và tiếp tục với những thói quen cũ mốc meo của họ, thì chừng đó họ không thể đánh thức tâm thức của mình. Nó sẽ vẫn bị thôi miên. Và hệ quả tất yếu là Bồ Đề Tâm sẽ không bao giờ xuất hiện.
Khi Bồ Đề Tâm – tâm thức đã tỉnh thức và phát triển – khởi phát trong một người hoặc trong một học trò thì Bồ Tát sẽ sớm xuất hiện. Hiển nhiên rằng Bồ Tát được hình thành trong môi trường tâm lý của Bồ Đề Tâm. Bồ Đề Tâm rất tuyệt vời.
(Samael Aun Weor – Chúng ta cần thây đổi cách suy nghĩ)
