✏ Tác giả: Samael Aun Weor, 📖 Yoga giấc mơ
Trích chương 30 sách “Los Cuerpos Solares” (Dương Thân)
Sách huyền học đã viết rất nhiều về chủ đề xuất hồn thú vị này.
Tôi xin trích dẫn trường hợp thôi miên của ông Laurent được thực hiện vào ngày 10 tháng 7 năm 1894 do nhà thôi miên nổi tiếng, là Đại tá Albert De Rochas.[1] Trường hợp này có nhiều hiện tượng không mong muốn và nó rất phù hợp để đề cập đến ở đây. Đại tá De Rochas, với sự bất cẩn đáng tiếc đối với một người làm thí nghiệm, thuộc kiểu người xem thường câu nói kinh điển “Vīta brevis, ars longa, occāsiō praeceps, experīmentum perīculōsum, iūdicium difficile.” [2] Thí nghiệm của De Rochas đã tạo ra nhiều trạng thái thôi miên khác nhau, tách biệt bởi nhiều giai đoạn hôn mê đa dạng. Những người chuyên nghiên cứu về thôi miên đều biết rõ điều này.
[1] Kết quả thí nghiệm thôi miên này được ghi chép trong tạp chí Annales Des Sciences Psychiques, tập 5, năm 1895, trang 137-154 và 257-275. Trong đó, Đại tá Albert De Rochas thực hiện thôi miên ông Laurent. Cả hai cùng viết một bài tường thuật: De Rochas mô tả từ góc nhìn của nhà thôi miên, trong khi Laurent chia sẻ về trải nghiệm của người bị thôi miên.
[2] “Vīta brevis, ars longa, occāsiō praeceps, experīmentum perīculōsum, iūdicium difficile.”—Đây là bản tiếng Latin của câu cách ngôn nổi tiếng do Hippocrates truyền lại. Bản dịch tiếng Việt: “Cuộc đời ngắn ngủi, công việc thì dài, cơ hội dễ mất, thí nghiệm nguy hiểm, lương tri khó giữ.” Ở đây, thầy Samael ám chỉ những người coi thường nguyên tắc này—tức những người không cẩn thận và thiếu kiên nhẫn khi theo học ngành bác sĩ. Trong bản gốc, thầy Samael chép câu này thành: “Ars magna vita brevis, experimrntum periculosum”. Chúng tôi đã sửa lại câu Tiếng Latin này.

Ngoài ba trạng thái thôi miên điển hình là mê man, chứng bắt thế và mộng du, Đại tá De Rochas đã bổ sung thêm nhiều trạng thái sâu hơn, tổng cộng lên đến mười ba trạng thái. Các trạng thái này được phân tách bởi những giai đoạn hôn mê liên tiếp, trong đó bệnh nhân dường như chìm vào giấc ngủ ngày càng sâu hơn, rồi lần lượt tỉnh dậy trong những “trạng thái mới.” Mỗi trạng thái mới lại cách xa trạng thái tỉnh thức một chút.
Ở trạng thái thứ năm, một cái bóng màu xanh lam xuất hiện bên trái bệnh nhân bị thôi miên. Tương tự, ở trạng thái thứ sáu, một cái bóng khác màu đỏ cũng xuất hiện bên trái bệnh nhân. Khi đạt đến trạng thái thứ bảy, cả hai cái bóng hợp lại thành một, và đến trạng thái thứ tám, chúng đan xen vào nhau, tạo thành các dải trắng-tím không đều.
Ở trạng thái thứ chín, cơ thể cảm xúc, sau khi đã hợp nhất hoàn chỉnh, bắt đầu có thể di chuyển tương đối tự do, nhưng vẫn được nối với cơ thể vật chất bằng “sợi dây bạc“. Nếu sợi dây này đứt, sự sống sẽ chấm dứt.
Ở trạng thái thôi miên thứ mười một (theo lời Đại tá De Rochas), cơ thể cảm xúc có xu hướng thoát ra hoàn toàn, nhằm giải phóng khỏi mọi ràng buộc với cơ thể vật chất. Trong quá trình này, một số hình dạng ghê tởm—các cái tôi ma quỷ—xuất hiện, chui ra, chui vào cơ thể cảm xúc, gây ra những cơn co giật dữ dội cho bệnh nhân.
Tại thời điểm này, cần lưu ý rằng Đại tá De Rochas đã gọi những cái tôi ác quỷ của bệnh nhân là những con “ấu trùng ghê tởm”.
Khi bệnh nhân tội nghiệp nhìn thấy mình bị những sinh vật hung dữ như vậy tấn công (với số lượng ngày càng tăng), ông ta cảm thấy sinh lực của mình bị rút đi, và đau đớn cầu xin được thức dậy để thoát khỏi cơn ác mộng đó. Lúc này là trạng thái thứ mười hai.
Trạng thái thứ mười ba là trạng thái quan trọng nhất: bệnh nhân hoàn toàn thoát khỏi các ràng buộc với cơ thể vật chất, và từ đó ông du hành tự do trong các chiều không gian cao hơn.
Rõ ràng có thể thấy rằng tất cả các thí nghiệm thôi miên này về bản chất là tội ác. Trong những trường hợp này, nhà thôi miên chẳng khác gì một kẻ giải phẫu tàn nhẫn, với chút kiến thức và tự cho mình là khôn ngoan. Người giải phẫu tra tấn những con vật tội nghiệp để khám phá các bí ẩn của tự nhiên. Chỉ khác ở chỗ, vật thí nghiệm ở đây chính là người bệnh nhân bất hạnh.
Khi bệnh nhân tội nghiệp nhận ra mình đang bị những sinh vật hung dữ tấn công với số lượng ngày càng tăng, ông ta cảm thấy sinh lực bị rút cạn và đau đớn cầu xin được thức dậy để thoát khỏi cơn ác mộng này. Đây chính là trạng thái thứ mười hai.
Trạng thái thứ mười ba—trạng thái quan trọng nhất—đánh dấu sự giải phóng hoàn toàn của bệnh nhân khỏi mọi ràng buộc với cơ thể vật chất. Từ đây, ông có thể du hành tự do qua các chiều không gian cao hơn.
Không thể phủ nhận rằng những thí nghiệm thôi miên này về bản chất là tội ác. Trong trường hợp này, nhà thôi miên không khác gì một kẻ giải phẫu tàn nhẫn, người có chút kiến thức và tự cho mình là khôn ngoan. Giống như một nhà giải phẫu tra tấn những con vật tội nghiệp để khám phá các bí ẩn của tự nhiên, ở đây, bệnh nhân bất hạnh đã trở thành vật thí nghiệm.
Phong trào Kitô giáo Gnosis toàn cầu giảng dạy những phương pháp thực tiễn và hiệu quả, giúp con người có thể chủ động rời khỏi cơ thể vật chất và du hành bằng cơ thể cảm xúc mà không cần sử dụng các trạng thái thôi miên nguy hiểm.
Theo nguyên tắc tương quan đối lập, nếu tồn tại mười ba trạng thái tiêu cực và chủ quan trong quá trình thôi miên xuất hồn, thì cũng phải có mười ba trạng thái tích cực và khách quan tương ứng khi thực hành xuất hồn một cách tự nhiên và lành mạnh.
Để có thể chủ động du hành bằng cơ thể cảm xúc, trước hết, chúng ta cần đánh thức tâm thức.
Khi tâm thức đã thức tỉnh, việc xuất hồn sẽ không còn là vấn đề nữa. Các kinh sách thiêng liêng luôn nhấn mạnh tầm quan trọng của sự thức tỉnh, nhưng con người vẫn tiếp tục sống với tâm thức mê ngủ.
Đã đến lúc chúng ta cần hiểu rằng cơ thể cảm xúc thái âm—được ghi lại trong một số phim ảnh và được Đại tá De Rochas phân tích—không phải là cơ thể cảm xúc thực sự.
Cơ thể cảm xúc thái âm đã, đang và sẽ luôn mang bản chất phân tử, âm tính, và được cấu thành từ chất nguyên sinh.
Cơ thể cảm xúc là một thể mang bản chất điện tử và dương tính; nó hoàn toàn không mơ hồ, hư ảo, hay chủ quan. Cơ thể cảm xúc dương là một cơ thể bằng xương bằng thịt, nhưng là xương thịt của thiên đường, không phải từ xương thịt của A-đam.
Người bình thường luôn được sinh ra với cơ thể cảm xúc thái âm, chứ không bao giờ có sẵn cơ thể cảm xúc thái dương, ngoại trừ một số rất ít trường hợp hiếm hoi.
Loài động vật trí năng khốn khổ có cơ thể phân tử, cơ thể của dục vọng, hay chính là cơ thể cảm xúc thái âm. Chúng không có cơ thể cảm xúc dương mà phải tự tạo ra cơ thể đó.
Loài vật trí năng sống và hoạt động trong cơ thể vật chất. Tuy nhiên, khi ngủ và cả sau khi chết, chúng lại hoạt động bên ngoài cơ thể đó. Do vậy, khi rời khỏi thể xác, chúng lang thang với cơ thể phân tử. Những người theo giả huyền học và giả bí truyền thường gọi cơ thể phân tử này là “cơ thể cảm xúc”, nhưng thực ra, đó không phải là cơ thể cảm xúc thật sự.
Trên thực tế, việc “du hành ngoài cơ thể” luôn diễn ra với cơ thể cảm xúc thái âm. Khi tách khỏi thân xác vật chất, cơ thể cảm xúc âm này có thể tự do du hành khắp dải ngân hà mà không gặp bất kỳ nguy hiểm nào.
Bất kỳ tu sĩ nào cũng có thể phát triển trung tâm cảm xúc cao cấp, đồng thời loại bỏ những ham muốn thấp hèn cũng như dục vọng thú tính trong bản chất nội tại của mình. Tuy nhiên, điều này không đồng nghĩa với việc tạo ra cơ thể cảm xúc thái dương.
Việc xây dựng cơ thể cảm xúc đã, đang và sẽ luôn là một quá trình hoàn toàn liên quan đến tình dục.
Huyền học có câu châm ngôn: “Trên sao, dưới vậy“. Chúng ta cũng có thể nói: “Dưới sao, trên vậy”.
Nếu để sinh ra cơ thể vật chất cần có sự kết hợp tình dục giữa dương vật và tử cung, thì hoàn toàn hợp lý khi khẳng định rằng việc tạo ra cơ thể cảm xúc dương cũng không thể thiếu sự giao hợp.
Trong mê cung phức tạp và khó khăn của huyền học giả, đôi khi xuất hiện một vài kẻ suy đồi về tình dục. Họ rêu rao rằng, vì con người có sẵn cả hai cực âm và dương bên trong, nên có thể xây dựng cơ thể cảm xúc mà không cần quan hệ tình dục.
Những kẻ ngốc đó không chịu hiểu rằng thời đại của người Lemuria lưỡng tính đã qua, và chỉ có những người lưỡng tính đích thực mới có thể sinh sản (tạo ra cơ thể mới) mà không cần quan hệ tình dục, không cần giao hợp giữa nam và nữ. [3]
[3] Lưỡng tính (Hermaphrodite): Trong tiếng Anh, thuật ngữ này chỉ những sinh vật có cả hai giới tính hợp nhất trong một cơ thể, giống như một số loài động vật lưỡng tính. Thông thường, từ này được dịch là “người lưỡng tính”, nhưng gần đây trong tiếng Việt, từ “lưỡng tính” lại được sử dụng để chỉ những người có xu hướng tình dục với cả hai giới (bisexual, hay còn gọi là song tính). Đó không phải là ý nghĩa của hermaphrodite trong ngữ cảnh này.
Người Lemuria là chủng tộc sống trên Trái Đất trước đây hàng triệu năm ở một cõi phi vật chất. Xem thêm về chủng tộc Lemuria: Chủng tộc Lemuria
Một người Lemuria lưỡng tính có cả dương vật và tử cung, sở hữu đầy đủ các cơ quan sinh sản của cả nam và nữ, phát triển toàn diện. Do đó, họ có khả năng tự sinh sản hoặc tạo ra cơ thể mới mà không cần quan hệ tình dục. Tuy nhiên, tất cả những kẻ giả huyền học và giả tâm linh, những người căm ghét phép tình dục, chưa bao giờ chứng minh được rằng họ có đầy đủ các cơ quan sinh dục của cả hai giới tính và phát triển hoàn chỉnh.
Trong nền văn minh suy đồi và biến chất này, thứ tràn lan như cỏ dại là những kẻ lưỡng tính giả, những người đồng tính luyến ái của cõi Lilith.
Hydro tình dục được phát triển trong cơ thể con người theo thang âm nhạc ĐÔ-RÊ-MI-FA-SOL-LA-SI. [4]
[4] Hydro: Trong hệ thống của Gurdjieff, hydro là biểu tượng cho các cấp độ năng lượng trong cơ thể và vũ trụ. Hydro được phân loại theo các số, trong đó số càng nhỏ thì năng lượng càng tinh tế. Xem thêm Chương 9 – Hành trình tìm kiếm điều diệu kỳ, P.D. Ouspensky.
Thang âm ĐÔ-RÊ-MI: Xem thêm về thang âm này trong Hành trình tìm kiếm điều diệu kỳ, Chương 7, P.D. Ouspensky.
Hydro tình dục SI-12 có rất nhiều trong tinh dịch; loại hydro này có thể kết tinh thành cơ thể con người mới, và khi được chuyển hóa một cách khôn ngoan, nó sẽ hình thành cơ thể cảm xúc.
Khi kiềm chế ham muốn tình dục để tránh xuất tinh, hydro tình dục SI-12 sẽ nhận được một cú sốc [5] đặc biệt, giúp chuyển hóa nó lên một quãng tám [6] thứ hai cao hơn. Quãng tám mới này tiến triển theo bảy nốt của thang âm ĐÔ-RÊ-MI-FA-SOL-LA-SI.
[5] Cú sốc: Trong ngữ cảnh của luật quãng tám (Luật Bảy), “cú sốc” được hiểu là một lực tác động bên ngoài hoặc sự can thiệp có ý thức, giúp duy trì dòng năng lượng liên tục trong quá trình phát triển của một quãng tám. Theo Ouspensky, nếu không có cú sốc, quá trình này có thể bị gián đoạn tại các điểm dừng tự nhiên (được gọi là điểm gián đoạn trong quãng tám).
[6] Quãng tám (Octave): Luật quãng tám, hay định luật của số bảy, là một nguyên lý cơ bản trong vũ trụ luận của Gurdjieff và Ouspensky. Theo luật này, mọi quá trình trong tự nhiên đều diễn ra theo các bước tuần tự tương ứng với bảy nốt nhạc: Đô-Rê-Mi-Pha-Sol-La-Si. Mỗi quãng tám đều có hai điểm gián đoạn chính, đòi hỏi một cú sốc để vượt qua, giúp quá trình tiến hóa tiếp tục.
Xem thêm: Chương 9, Hành trình tìm kiếm điều diệu kỳ, P.D. Ouspensky.
Mọi nhà huyền học đều phải hiểu rằng sự biến đổi của các chất bên trong cơ thể diễn ra theo định luật quãng tám.
Khi nam và nữ kết hợp, hydro tình dục SI-12 từ cả hai người cũng được hòa trộn. Sự hợp nhất này, cùng với mọi yếu tố đi kèm, giúp nâng hydro tình dục lên quãng tám thứ hai cao hơn. Từ đó, hydro này kết tinh thành cơ thể cảm xúc tuyệt vời. Cơ thể hoàn hảo này được sinh ra từ cùng một chất liệu và nguyên liệu đã tạo ra cơ thể vật chất. Đây chính là quá trình chuyển hóa “chì thành vàng”; nói cách khác, đó là sự chuyển hóa cơ thể vật chất thành cơ thể cảm xúc.
Mọi cơ thể đều cần được nuôi dưỡng, và cơ thể cảm xúc cũng không ngoại lệ. Thức ăn để nuôi dưỡng cơ thể vàng này chính là hydro 24.
