✏ Tác giả: Samael Aun Weor, 📖 Yoga Giấc mơ
Trong chương này, chúng tôi dịch một bài giảng của Samael Aun Weor. Một phiên bản khác có trong sách “Transformación Radical” (Thay đổi Triệt để) của Efraín Villegas Quintero, cũng như sách “Ejercicios de Lamasería” (Bài tập Tu viện Tây Tạng). Vì phiên bản này dài hơn hai phiên bản trên, dịch giả hy vọng đây là bản gốc.
Trong bài giảng này thầy Samael nói, “Giấc mơ chỉ là những phóng chiếu của cái tôi, vì thế, chúng hoàn toàn vô dụng.”
Câu này không ngụ ý rằng chúng ta phải chờ đến khi đã hoàn toàn tan rã cái tôi trước khi bắt đầu rèn luyện với Yoga Giấc mơ. Chúng ta nên bắt đầu rèn luyện ngay bây giờ. Tuy nhiên, mình phải cẩn thận và khiêm tốn, không tin một cách mù quáng vào những thông điệp trong giấc mơ.
Hơn nữa, giấc mơ của những người chưa thức tỉnh vẫn có một lợi thế: thông qua giấc mơ chúng ta thấy rõ trạng thái của tiềm thức và biết mình có những cái tôi nào cần phải làm tan rã.
Gnosis VN

Hôm nay, tại công viên Alameda ở thành phố Mexico, thầy sẽ nói về một chủ đề rất quan trọng. Thầy muốn nhấn mạnh đến chủ đề giấc mơ.
Đã đến lúc đi thẳng vào trọng tâm của vấn đề. Điều quan trọng nhất là phải chấm dứt mơ mộng. Thực chất, giấc mơ chỉ là những hình chiếu của tâm trí, và chính vì thế, chúng hoàn toàn là ảo ảnh và vô dụng. Cái tôi chính là nguồn gốc tạo ra giấc mơ, và rõ ràng, những giấc mơ đó chẳng mang lại bất kỳ giá trị nào. Chúng ta cần chuyển hóa tiềm thức thành tâm thức, cần loại bỏ triệt để không chỉ những giấc mơ mà cả khả năng mơ. Không thể phủ nhận, khả năng ấy vẫn còn tồn tại chừng nào những “yếu tố chủ quan” còn hiện diện trong tâm lý của chúng ta.
Chúng ta cần có một tâm trí không phóng chiếu. Chúng ta cần chấm dứt quá trình suy nghĩ. Tâm trí – “nhà phóng chiếu” thích phóng ra những giấc mơ hão huyền và ảo tưởng.
Khi nói “tâm trí – nhà phóng chiếu”, thầy không ám chỉ đến những phóng chiếu đơn giản như khi một kỹ sư thiết kế hoặc lập bản vẽ cho một tòa nhà, một cây cầu lớn hay một con đường. Không, khi nói “tâm trí – nhà phóng chiếu”, thầy đang nói đến tất cả những “động vật trí năng”. Rõ ràng, tiềm thức không chỉ phóng chiếu ra nhà cửa hay những thứ tương tự. Không! Thầy xin làm rõ: nó cũng phóng chiếu ra chính những ham muốn, ký ức, cảm xúc, đam mê, ý tưởng và trải nghiệm. Thầy nhắc lại, “tâm trí – nhà phóng chiếu”, phóng ra giấc mơ, và rõ ràng rằng chừng nào tiềm thức còn tồn tại, thì hành động phóng chiếu này sẽ còn tiếp tục. Khi tiềm thức được chuyển hóa thành tâm thức, thì việc phóng chiếu sẽ dừng lại, không thể xảy ra nữa, và sẽ biến mất.
Nếu chúng ta muốn đạt được sự khai ngộ chân thực, điều cấp bách và cần thiết là phải chuyển hóa tiềm thức thành tâm thức. Không nghi ngờ gì nữa, sự chuyển hóa này chỉ có thể thực hiện được thông qua việc loại bỏ tiềm thức. Nhưng tiềm thức chính là cái tôi. Do đó, chúng ta phải loại bỏ cái tôi, “bản thân tôi”. Đây là cách chúng ta chuyển hóa tiềm thức thành tâm thức, để đạt tới tâm thức khách quan thực sự và chân thật. Nói cách khác, chừng nào còn tồn tại một “yếu tố chủ quan” nào đó bên trong, dù nhỏ bé đến đâu, thì chúng ta vẫn có khả năng mơ. Nhưng khi mọi “yếu tố chủ quan”, khi tiềm thức đã không còn tồn tại, khi không còn bất kỳ “cấu trúc tâm lý” [1] hay “yếu tố tiềm thức” nào trong tâm lý của chúng ta, thì tâm thức khách quan, sự khai sáng thực sự và chân thật sẽ ngự trị.
[1] “Cấu trúc tâm lý” – đây là bản dịch của “saṃskāra” trong tiếng Phạn. Bản dịch tiếng Việt truyền thống là “hành”. Đọc thêm.
Việc điều khiển bản thân trong các thế giới siêu cảm với một tâm thức tỉnh thức và khách quan là một chuyện; còn việc đến những nơi đó trong trạng thái chủ quan, tiềm thức và chỉ đang phóng chiếu giấc mơ lại là một chuyện hoàn toàn khác. Chúng ta có thể thấy sự khác biệt lớn giữa một người lang thang trong những nơi ấy, phóng chiếu những giấc mơ, với một người hiện diện ở đó trong tâm thức hoàn toàn thức tỉnh, sáng tỏ, trong trạng thái tỉnh giác cao độ. Hiển nhiên, người thứ hai là một bậc khai ngộ chân chính. Họ có khả năng, nếu muốn, khám phá các bí ẩn của sự sống và cái chết, cũng như hiểu được các bí mật của vũ trụ.
Một tác giả từng nói rằng “giấc mơ là những ý tưởng trá hình”. Nếu điều đó đúng, thì giấc mơ thực chất là những phóng chiếu của tâm trí, bởi những “ý tưởng trá hình” này chỉ là sản phẩm của tâm trí. Do đó, giấc mơ không phản ánh sự thật và cũng không có giá trị thực tiễn.
Một tác giả từng nói rằng “giấc mơ là những ý tưởng trá hình”. Nếu điều đó đúng, thì giấc mơ thực chất là những phóng chiếu của tâm trí, bởi những “ý tưởng trá hình” này chỉ là sản phẩm của tâm trí. Do đó, giấc mơ không phản ánh sự thật và cũng không có giá trị thực tiễn.
Những người sống trong trạng thái tỉnh thức không còn mơ nữa. Không ai có thể sống trong trạng thái tỉnh thức mà chưa chết đi trong chính bản thân mình, chưa loại bỏ được cái tôi, “bản thân tôi”. Vì vậy, thầy mong tất cả anh chị em tập trung vào việc tiêu diệt hoàn toàn cái tôi. Chỉ bằng cách phá hủy triệt để binh đoàn khủng khiếp ấy, chúng ta mới có thể đạt được sự tỉnh thức trọn vẹn.
Không nghi ngờ gì, việc loại bỏ những “yếu tố chủ quan” đó không hề dễ dàng, và chúng ta mang trong mình vô số yếu tố như vậy.
Việc xóa bỏ cái tôi là một quá trình có hệ thống, diễn ra từng bước một. Khi chúng ta dần loại bỏ những “yếu tố chủ quan” đó, tâm thức sẽ trở nên ngày càng khách quan hơn. Và khi mọi yếu tố đã được loại bỏ triệt để, tâm thức đạt đến trạng thái hoàn toàn khách quan và tỉnh thức, thì khả năng mơ cũng chấm dứt hoàn toàn.
Các bậc đạo sư vĩ đại của hội huynh đệ càn khôn trắng không còn mơ nữa. Họ sở hữu tâm thức khách quan, và đối với họ, khả năng mơ đã hoàn toàn biến mất. Trong các cõi siêu việt, họ luôn ở trong trạng thái tỉnh giác cao độ, dẫn dắt dòng chảy của vô số thế kỷ, cai quản các quy luật của tự nhiên, và hóa thân thành những vị thần vượt lên trên thiện và ác.
Vì vậy, chúng ta cần hiểu rõ vấn đề này một cách thấu đáo. Để mọi người có được cái nhìn tổng quan chính xác, thầy muốn chia sẻ những điểm sau đây:
- Tiềm thức chính là cái tôi. Khi loại bỏ cái tôi, tâm thức sẽ được thức tỉnh.
- Các “yếu tố chủ quan” đều phi nhân tính. Chúng ta mang theo những yếu tố này bên trong. Hãy tiêu diệt chúng, và khả năng mơ sẽ chấm dứt.
- Giấc mơ chỉ là những phóng chiếu của cái tôi, vì thế, chúng hoàn toàn vô dụng.
- Cái tôi chính là tâm trí.
- Do đó, giấc mơ thực chất là những phóng chiếu của tâm trí.
- Hãy lưu ý thật kỹ: việc ngừng phóng chiếu là điều cốt yếu.
- Chúng ta không chỉ phóng chiếu tương lai mà còn liên tục phóng chiếu quá khứ.
- Chúng ta cũng phóng chiếu đủ loại cảm xúc vào hiện tại: những thứ ghê tởm, dục vọng, v.v. Việc phóng chiếu của tâm trí là vô tận, vì vậy, khả năng mơ cũng không có điểm dừng.
Làm sao một người có thể khai ngộ nếu họ vẫn còn mơ? Rõ ràng, một kẻ mơ mộng mãi chỉ là một kẻ mơ mộng. Họ không biết gì về thực tại, cũng như những gì nằm bên ngoài thế giới của giấc mơ.
Vì vậy, điều cốt yếu là tất cả chúng ta, những anh chị em học trò Gnosis, phải tập trung vào việc tỉnh thức. Chúng ta cần thực sự cống hiến cho việc giải thể cái tôi, “bản thân tôi”. Đây phải là ưu tiên hàng đầu. Khi chúng ta tự chết đi trong chính bản thân mình, tâm thức sẽ ngày càng trở nên khách quan hơn, và khả năng mơ sẽ dần biến mất.
Thiền là chìa khóa để hiểu những khiếm khuyết tâm lý của chúng ta. Khi một người nhận ra rằng mình có một lỗi hay khuyết điểm nào đó, họ có thể tự loại bỏ nó, như thầy đã hướng dẫn trong sách Bí ẩn của bông hoa vàng. Loại bỏ một lỗi lầm hay khiếm khuyết tâm lý đồng nghĩa với việc loại bỏ cấu trúc tâm lý tương ứng, hay chính là “yếu tố chủ quan” dẫn đến khả năng mơ hoặc phóng chiếu giấc mơ.
Khi muốn loại bỏ một khiếm khuyết, một sai lầm hay một cấu trúc tâm lý, trước hết chúng ta phải hiểu nó. Nhưng chỉ hiểu thôi là chưa đủ. Chúng ta phải đi sâu hơn nữa, vào phần sâu thẳm nhất của tâm trí, để nắm bắt ý nghĩa sâu xa của những gì mình đã hiểu. Việc này chỉ có thể đạt được thông qua thiền nội tâm, trong sự tĩnh lặng sâu thẳm. Khi đã nắm bắt được ý nghĩa sâu xa nhất của khiếm khuyết, chúng ta mới có khả năng loại bỏ nó.
Việc loại bỏ các cấu trúc tâm lý là điều cấp thiết. Thực chất, các cấu trúc tâm lý và khiếm khuyết tâm lý là một. Một khiếm khuyết tâm lý chỉ đơn giản là biểu hiện của một cấu trúc tâm lý.
Rõ ràng, chúng ta cần loại bỏ những khiếm khuyết này. Nhưng trước tiên, chúng ta phải hiểu và thấu triệt ý nghĩa sâu xa của chúng. Đây chính là cách chúng ta chết đi trong từng khoảnh khắc. Chỉ thông qua cái chết thì những điều mới mẻ mới đến.
Chúng ta muốn tỉnh thức trong cõi cảm xúc, trong cõi lý trí, v.v., nhưng lại không tập trung vào việc chết đi. Tệ hơn nữa, chúng ta còn nhầm lẫn giấc mơ với những trải nghiệm tâm linh chân thực. Giấc mơ là một chuyện, còn trải nghiệm tâm linh thực sự lại là chuyện khác. Giấc mơ chỉ đơn thuần là những phóng chiếu của tiềm thức. Một trải nghiệm tâm linh chân chính đòi hỏi một trạng thái tỉnh táo và tâm thức thức tỉnh. Làm sao chúng ta có được một trải nghiệm tâm linh chân thực nếu tâm thức vẫn còn đang ngủ mê?
Do đó, những trải nghiệm tâm linh chân chính và đích thực chỉ đến khi chúng ta đạt được tâm thức khách quan, khi chúng ta thực sự tỉnh thức. Anh chị em Gnosis, hãy suy ngẫm sâu sắc về tất cả những điều này. Hãy nghiên cứu cuốn sách Bí ẩn của bông hoa vàng. Tập trung vào việc chết đi trong từng khoảnh khắc. Chỉ bằng cách này, chúng ta mới có thể thực sự đạt được tâm thức khách quan.
Bài giảng đến đây là hết.
Hỏi: Thưa thầy, thầy nhấn mạnh không chỉ vào việc thấu hiểu, mà còn vào việc khám phá ý nghĩa sâu xa của các khiếm khuyết tâm lý. Tôi hiểu rằng mục đích của việc thấu hiểu là nhận diện các khiếm khuyết đó, còn việc tìm hiểu ý nghĩa sâu xa là để nhận ra những tác hại mà chúng có thể gây ra, như một trở ngại trên con đường khai ngộ bản thể. Tôi hiểu như vậy, có đúng không?
Samael Aun Weor: Câu hỏi này rất xứng đáng được giải đáp. Thấu hiểu khác với nhận diện. Chúng ta có thể nhận diện một khiếm khuyết tâm lý mà không thực sự thấu hiểu nó.
Do đó, chúng ta cần phân biệt giữa thấu hiểu và nhận diện.
Việc thấu hiểu rất linh hoạt và có nhiều mức độ. Hôm nay, chúng ta có thể hiểu một điều theo một cách nhất định, trong một bối cảnh cụ thể, nhưng ngày mai, chúng ta có thể hiểu nó một cách sâu sắc hơn.
Việc nắm bắt ý nghĩa sâu xa của một khiếm khuyết chỉ có thể đạt được thông qua tất cả các phần của bản thể, như một tổng thể. Nếu một số phần trong bản thể đã nắm bắt được ý nghĩa sâu xa, nhưng những phần khác thì chưa, thì ý nghĩa hoàn chỉnh và sâu sắc vẫn chưa được lĩnh hội trọn vẹn.
Chúng ta không nên hình thành định kiến về ý nghĩa sâu xa của các khiếm khuyết hay về “hương vị” cụ thể của chúng. Ý nghĩa sâu xa của một sai lầm chỉ có thể được nắm bắt thông qua trải nghiệm trực tiếp, vào đúng thời điểm thích hợp. Đó là lý do tại sao chúng ta không nên có bất kỳ ý tưởng định sẵn nào về ý nghĩa sâu xa của các khiếm khuyết.
Hỏi: Cảm ơn thầy về lời giải thích. Điều này cho thấy thấu hiểu là một chức năng của tâm trí, còn ý nghĩa sâu xa là chức năng của tâm thức. Có đúng không ạ?
Samael Aun Weor: Các bạn, tâm trí và tất cả các chức năng của nó mang tính nữ, tức là có tính tiếp nhận. Thật vô lý khi cho rằng nó mang tính chủ động. Sẽ thật ngu ngốc khi dùng tâm trí để xây dựng các ý tưởng, lý thuyết và định kiến. Vì tâm trí chỉ là một công cụ thụ động, nó không thể tự mình đạt được sự thấu hiểu. Hãy phân biệt giữa việc thấu hiểu với công cụ mà chúng ta sử dụng để biểu đạt bản thân trong thế giới. Rõ ràng, sự thấu hiểu thuộc về tinh chất (hay còn gọi là Phật tính), thuộc về các chức năng nội tại của tâm thức. Đơn giản là như vậy. Ý nghĩa sâu xa của một khiếm khuyết khác với sự thấu hiểu vì ý nghĩa sâu xa phụ thuộc vào nhận thức hoặc trải nghiệm trực tiếp của từng bộ phận của bản thể hợp nhất.
Hỏi: Thưa thầy, có phải mọi giấc mơ đều là trải nghiệm ngoài cơ thể, là trải nghiệm xuất hồn, hay đôi khi là sự phóng chiếu của tâm trí?
Samael Aun Weor: Trong khi ngủ, cái tôi không ở trong cơ thể. Nếu nó ở lại trong cơ thể vật lý khi ngủ, thì cơ thể khí lực, còn được gọi là “Lingam Sarira”, sẽ không thể tái tạo cơ thể vật lý. Thông thường, “Lingam Sarira” hoặc cơ thể khí lực sẽ khôi phục và tái tạo cơ thể vật lý trong khi cái tôi ra ngoài cơ thể. Trong thời gian này, tuyến giáp tiết ra các loại iốt sinh học để khử trùng cơ thể. Đồng thời, đám rối dương hoạt động mạnh mẽ, còn đám rối gan hấp thu năng lượng mặt trời và phân phối năng lượng đó qua các kênh của hệ thần kinh đại giao cảm. Quá trình này giúp cơ thể vật lý được tái tạo hoàn toàn. Khi cái tôi trở lại, cơ thể đã sẵn sàng, được phục hồi trọn vẹn và chuẩn bị cho các hoạt động của ngày mới. Vì vậy, mọi thứ xảy ra trong mơ đều xảy ra bên ngoài cơ thể vật lý.
Cái tôi lang thang trong các thế giới nội tại, trong các khu vực siêu cảm của tự nhiên và vũ trụ. Các giấc mơ mà cái tôi trải nghiệm ngoài cơ thể vật lý chỉ đơn giản là những phóng chiếu của tâm trí. Vì cái tôi chính là tâm trí, nó mang theo mọi thứ và phóng chiếu chúng trong mơ, sống trong mơ. Tuy nhiên, có một số trải nghiệm không phải là mơ. Ví dụ, chúng ta có thể nhận được khải tượng từ các bậc chân sư vĩ đại hoặc một loại khai sáng đặc biệt. Điều này chỉ xảy ra trong những dịp rất hiếm hoi. [2]
[2] Đọc thêm về giấc mơ và khải tượng trong sách Hôn Nhân Hoàn Hảo: Chương 17 – Giấc mơ và Khải tượng.
Thông thường, con người sống trong thế giới của giấc mơ. Đáng tiếc thay, họ cứ tiếp tục mơ và phóng chiếu những giấc mơ của mình.
Nếu muốn thức tỉnh tâm thức, chúng ta phải tỉnh thức ngay bây giờ và ở đây. Người nào thức tỉnh trong khoảnh khắc hiện tại sẽ thức tỉnh ở mọi nơi trong vũ trụ. Đây chính là nơi chúng ta cần phải tỉnh thức.
Mọi người có hiểu không?
