“Thượng Đế là tình yêu. Tình yêu của Người sáng tạo và tái tạo.”
Lời nói ngọt ngào của tình yêu khơi dậy nụ hôn nồng nàn của lòng yêu thương và tôn thờ. Tình dục là sự hợp nhất thực sự của tình yêu trong thực tế tâm sinh lý lớn lao của bản chất con người chúng ta.
Khi đàn ông và phụ nữ giao hợp, một điều gì đó được tạo ra. Trong những khoảnh khắc tôn thờ tối thượng ấy, người nam và người nữ thực sự là một sinh linh lưỡng tính duy nhất, có quyền năng sáng tạo như các vị thần.
Các Ê-lo-him1 vừa là nam vừa là nữ.2 Khi đàn ông và phụ nữ giao hợp trong trạng thái định tối thượng của tình yêu, họ thực sự là một Ê-lo-him vô cùng thiêng liêng.
Trong lúc giao hợp, chúng ta thực sự đang ở trong thánh đường-lò luyện của thuật luyện kim đan thiêng liêng.3
Trong những khoảnh khắc đó, các bậc thấu thị vĩ đại có thể nhìn thấy hào quang linh thiêng bao bọc quanh cặp đôi đang giao hợp. Lúc này, chúng ta đã bước vào vương quốc thánh Sanctum Regnum của Phép Thuật Cao Cấp. Với sức mạnh thiêng liêng khủng khiếp đó, chúng ta có thể đánh tan con quỷ dữ ẩn sâu trong tâm và chuyển hóa bản thân thành những bậc đạo sư vĩ đại.
Khi cuộc giao hợp kéo dài, khi những mơn trớn đắm say dâng trào, một niềm phúc lạc huyền diệu trong tinh thần bắt đầu trỗi dậy. Lúc này, chúng ta hấp thụ khí lực âm dương của vũ trụ, những lực lượng mạnh mẽ tích tụ trong sâu thẳm tâm hồn; các luân xa của cơ thể cảm xúc rực sáng, và sức mạnh huyền bí của Đức Mẹ Vũ trụ vĩ đại tuôn chảy qua mọi kinh mạch trong cơ thể chúng ta.4
Nụ hôn cháy bỏng và những cử chỉ âu yếm thân mật biến thành giai điệu kỳ diệu, vang vọng đầy cảm xúc trong vầng hào quang của vũ trụ.
Không lời nào có thể diễn tả được những khoảnh khắc khoái lạc tối thượng ấy. Con rắn lửa được kích hoạt, ngọn lửa trong trái tim bùng cháy, và lúc đó, tia sáng rực rỡ của Đức Cha phát ra từ vầng trán của hai người đang giao hợp, uy nghi vô cùng.5

Nếu như đàn ông và phụ nữ biết rút ra đúng lúc trước khi xảy ra cơn co thắt, nếu trong khoảnh khắc khoái lạc say mê đó, họ có sức mạnh ý chí để kiểm soát cái tôi thú tính, và nếu họ rút khỏi cuộc giao hợp mà không xuất tinh (không xuất vào tử cung, không xuất ra ngoài, bên cạnh, hay bất kỳ chỗ nào), thì họ đã thực hiện thành công phép tình dục. Huyền học gọi đây là Bí Pháp A.Z.F.6
Với Bí Pháp A.Z.F., chúng ta có thể giữ lại tất cả ánh sáng kỳ diệu ấy, tất cả những dòng năng lượng cao đẹp, tất cả sức mạnh thiêng liêng đó. Lúc đó, Kundalini, ngọn lửa của Đức Thánh Linh, sẽ thức tỉnh và chúng ta sẽ trở thành những vị thần vô cùng thiêng liêng.
Tuy nhiên, nếu chúng ta xuất tinh7, các dòng khí lực của cơ thể hòa lẫn vào năng lực của vũ trụ8, và rồi một luồng ánh sáng đỏ máu xâm nhập vào tâm hồn của hai người. Đó là thế lực tà ác của Lu-xi-phe, là từ lực chết người. Khi ấy, thần Cupid nhỏ lệ và bay đi9, cánh cổng vườn Ê-đen đóng lại, tình yêu trở thành nỗi thất vọng. Ảo mộng vỡ tan, chỉ còn lại hiện thực u tối của thung lũng đầy nước mắt.


Khi biết cách rút ra trước khi cơn co thắt tình dục xảy ra, con rắn rực lửa của sức mạnh thần thông trong chúng ta sẽ thức tỉnh.
Các học giả Kabbalah có nói về cõi thứ chín. Cõi thứ chín trong Kabbalah chính là tình dục.10
Trong các trường phái huyền học cổ xưa, việc đi xuống cõi thứ chín là thử thách cao nhất để chứng minh phẩm cách tối thượng của một đạo sư. Chúa Giêsu, Hermes, Đức Phật, Dante, Zoroaster, v.v., đều phải xuống cõi thứ chín để rèn luyện với lửa và nước – nguồn gốc của mọi hành tinh, thú vật, con người và các vị thần. Mỗi điểm đạo trắng chân chính đều bắt đầu từ đây.11
Con Người được sinh ra trong cõi thứ chín. Con Người được sinh ra từ lửa và nước.12
Khi nhà luyện kim đan đã hoàn thành công trình của mình trong magisterium của lửa13, người đó sẽ được nhận điểm đạo Sao Kim14.
Lễ kết hôn giữa hồn15 và Chiên Con16 là lễ hội vĩ đại nhất của hồn. Vị Chúa ánh sáng vĩ đại ấy nhập vào trong linh hồn. Chiên Con trở thành người, còn linh hồn trở thành thần. Từ sự kết hợp giữa thần thánh và con người này, sinh ra cái mà Đấng Đáng Kính Yêu17 gọi là “Con Người”.


Thành tựu vĩ đại nhất của lòng yêu thương tối cao là sự ra đời của Con Người trong máng cỏ của thế giới.18
Khi đàn ông và phụ nữ yêu nhau thực sự, họ chính là hai cây đàn hạc hòa âm với nhau một cách kỳ diệu. Họ bước vào một trạng thái định ngất ngây rực rỡ mà không ngôn từ nào có thể mô tả được, vì nếu cố mô tả, nó sẽ trở nên méo mó. Đó chính là tình yêu.

Nụ hôn là sự hiến dâng huyền bí sâu sắc của hai người yêu nhau tha thiết, và giao hợp là chìa khóa giúp chúng ta trở thành các vị thần.
“Hỡi chư thần: có Thượng Đế!”19
Hỡi những người thực sự yêu nhau, hãy biết rằng Thượng Đế là tình yêu. Tình yêu đẹp biết bao! Tình yêu được nuôi dưỡng bằng chính tình yêu. Chỉ với tình yêu, hôn lễ luyện kim đan mới có thể diễn ra.
Chúa Giêsu, Đấng Đáng Kính Mến, đã đạt điểm đạo Sao Kim ở sông Giô-đanh. Ngay khi chịu phép Báp-têm, Đấng Kitô đã nhập vào trong Chúa Giêsu đáng kính qua tuyến tùng.

“Ngôi Lời đã trở thành xác thịt, cư ngụ giữa chúng ta, tràn đầy ân sủng và chân lý. Chúng tôi đã chiêm ngưỡng vinh quang Ngài, là vinh quang của Con Một đến từ Cha.” [Giăng 1:14]
“Ai biết thì Ngôi Lời ban phép lực cho người ấy. Không ai thốt lên Ngôi Lời, ngoại trừ người đã có Ngôi Lời hiện thể.”20
Trong sách Khải Huyền, thánh Giăng mô tả Con Người, “đứa con sinh ra từ những nụ hôn của chúng ta”, bằng những câu văn sau đây:
“Vào ngày của Chúa, tôi được Đức Thánh Linh cảm hóa và nghe thấy đằng sau mình một giọng nói lớn (Ngôi Lời), vang lên như thể một tiếng kèn rằng: ‘Ta là Alpha và Omega, là Đấng Đầu Tiên và Đấng Cuối Cùng. Hãy chép những điều ngươi thấy vào một quyển sách và gửi cho bảy Hội Thánh tại Ê-phê-sô (luân xa gốc), Si-miệc-nơ (luân xa xương cùng)[2], Bẹt-găm (luân xa đám rối dương, gần rốn), Thi-a-ti-rơ (luân xa tim), Sạt-đe (luân xa thanh quản có phép tạo hóa của Ngôi Lời), Phi-la-đen-phi (con mắt thông thái, luân xa thiên mục nằm giữa hai lông mày) và Lao-đi-xê (vương miện của các thánh, luân xa của tuyến tùng).’ Bấy giờ tôi quay lại để xem giọng nói đó. Vừa quay lại, tôi thấy bảy chân đèn vàng. Ở giữa những chân đèn, có ai đó tựa như Con Người, mặc áo dài đến tận chân (áo chùng lanh trắng của các chân sư, chiếc áo chùng quang vinh).”21 (Khải Huyền 1:10-13)
Bảy chân đèn mà vị thánh trong sách Khải Huyền nhìn thấy là bảy thánh đường của tủy sống.
“Đầu và tóc ngài trắng như lông cừu trắng, như tuyết; mắt ngài như ngọn lửa (luôn không tì vết và tinh khiết); bàn chân ngài như đồng thau tinh luyện, rực cháy như trong lò; giọng ngài như tiếng của nhiều dòng nước (nước của con người, tức là tinh). Trong tay phải ngài có bảy ngôi sao (bảy thiên thần cai quản bảy thánh đường của tủy sống); từ miệng ngài phóng ra một thanh gươm hai lưỡi sắc bén (Ngôi Lời). Khuôn mặt ngài như mặt trời tỏa sáng với toàn bộ sức mạnh. Khi thấy ngài, tôi ngã xuống như chết dưới chân ngài. Ngài đặt tay phải lên tôi và nói: ‘Đừng sợ. Ta là Đấng Đầu Tiên và Đấng Cuối Cùng, là Đấng đang sống; ta đã chết, nhưng này, ta sống muôn đời bất tận, Amen. Ta có chìa khóa của địa ngục và của cái chết.’” (Khải Huyền 1:14-18)

Khi Đấng Kitô nội tại nhập vào hồn, Ngài biến hóa thành hồn đó. Ngài trở thành hồn và hồn trở thành Ngài; Ngài trở thành người và hồn trở thành thần. Từ sự kết hợp giữa thần và người trong thuật luyện kim đan này, sinh ra điều mà Đấng Cứu Thế đáng kính của chúng ta đã gọi một cách vô cùng xác đáng là Con Người.
Các nhà luyện kim đan truyền rằng chúng ta phải biến Mặt trăng thành Mặt trời. Mặt trăng là hồn. Mặt trời là Đấng Kitô. Mặt trăng chỉ có thể biến thành Mặt trời khi có lửa, và ngọn lửa này chỉ được thắp lên trong sự kết hợp đầy tình yêu thương của Hôn nhân hoàn hảo.

Hôn nhân hoàn hảo là sự hợp nhất giữa hai con người: một người yêu nhiều hơn và một người yêu tốt hơn.
Con Người sinh ra từ lửa và nước. Nước là tinh. Lửa là tâm linh.22
Thượng Đế tỏa sáng trên cặp đôi hoàn hảo.
Con Người có quyền năng điều khiển ngọn lửa bùng cháy, luồng khí cuồng nộ, sóng biển gầm gào, và đất đẫm hương thơm.


Trong sự giao hợp có một sức mạnh dữ dội. Chính vì thế, trong sách Khải Huyền có viết:
“Ta sẽ cho người chiến thắng làm trụ cột trong đền thờ của Đức Chúa Trời Ta, và người đó sẽ không bao giờ ra khỏi đó nữa.” (Khải Huyền 3:12)
Chú thích
- Ê-lo-him là thiên thần. Đọc thêm ↩︎
- Đọc thêm về thiên thần và giới tính nam nữ tại đây. ↩︎
- Phép luyện kim đan (thường bị gọi nhầm là “giả kim thuật”) là môn khí công dạy cách chuyển hóa năng lực sinh dục và tâm thức nhằm đưa con người đến sự phát triển tâm linh. Đọc thêm ↩︎
- Cơ thể cảm xúc là phương tiện để con người trải nghiệm và hoạt động trong cõi cảm xúc, tức là trong giấc mơ. Đọc thêm ↩︎
- “Con rắn lửa” là Kundalini, là năng lực thiêng liêng nằm ngủ trong luân xa gốc; khi được thức tỉnh, năng lượng ấy thăng lên dọc cột sống, khai mở các luân xa và đưa con người đến sự phát triển tâm linh sâu sắc. Năng lượng này liên quan đến tình yêu và khả năng sinh sản. Đọc thêm ↩︎
- Bí Pháp A.Z.F. (tiếng Anh: Arcanum A.Z.F.) là một thuật ngữ xuất hiện trong sách Dogme et Rituel de la Haute Magie (Giáo lý và Nghi thức của Phép Thuật Cao Cấp) của Éliphas Lévi, xuất bản năm 1856. Éliphas Lévi không giải thích rõ ý nghĩa của thuật ngữ này; tuy nhiên, sau khi đọc phần giải thích của Samael Aun Weor ở trên, độc giả có thể nhận ra ý nghĩa thật sự của cụm từ này. Đọc thêm ↩︎
- Xuất tinh: ở đây chỉ việc giải phóng khí lực sinh dục. Đối với đàn ông, khí lực này có trong tinh dịch. Tuy nhiên, phụ nữ cũng sở hữu một loại khí lực gọi là “tinh”. Do đó, “xuất tinh” có thể hiểu là việc mất đi khí lực trong quá trình co thắt của bộ phận sinh dục, bất kể người đó là nam hay nữ. ↩︎
- “Các dòng khí lực vũ trụ hòa vào các dòng khí lực phổ quát” — ý nghĩa chính xác của câu này trong bản gốc vẫn chưa thật sự rõ ràng. ↩︎
- Cupid: Trong thần thoại La Mã, Cupid là thần tình yêu, tương ứng với Eros trong thần thoại Hy Lạp. ↩︎
- Kabbalah là giáo lý huyền học của đạo Do Thái. Đọc thêm. ↩︎
- Điểm đạo là thử thách đạo đức nhằm nâng học trò tâm linh lên một bậc cao hơn trên con đường tu tập. Đọc thêm. ↩︎
- Con Người: Trong các phiên bản Kinh Thánh tiếng Việt, Chúa Giêsu dùng thuật ngữ “Con Người” (viết hoa) khi nói về bản thân. Cụm từ này cũng xuất hiện nhiều trong Kinh Thánh Cựu Ước, tức phần Kinh Thánh trước thời Chúa Giêsu. Kinh Thánh tiếng Anh thường dịch từ này là “Son of Man”, mang nghĩa đen là “Con người”. Trong tiếng Do Thái, từ này là בן–אדם (ben-‘adam), có thể dịch là “Con người” hoặc “Con của Adam”, vì “Adam” có nghĩa là “Người”. Kinh Thánh tiếng Việt dịch từ בן–אדם là “Con Người”, viết chữ hoa. ↩︎
- Magisterium của lửa chỉ phép luyện kim đan tình dục. Đọc thêm. ↩︎
- Điểm đạo Sao Kim là cấp độ điểm đạo tâm linh cao gắn với Kitô nội tại và con đường phụng sự nhân loại. Đọc thêm. ↩︎
- Ở đây, “hồn” chỉ Geburah, thần hồn, mang tính nữ. Đọc thêm. ↩︎
- “Chiên Con” chỉ Khe-seđ. Đọc thêm. ↩︎
- “Đấng Đáng Kính Yêu” là Chúa Giêsu ↩︎
- Máng cỏ của thế giới: Chúa Giêsu được sinh ra trong hoàn cảnh nghèo khổ và bẩn thỉu. Tương tự, Đức Kitô hiện thân trong những điều kiện thô sơ, bẩn thỉu của tâm chúng ta khi còn chưa tinh khiết.
“Nàng [Mẹ Maria] sinh một con trai [Chúa Giêsu], là con đầu lòng, rồi lấy vải quấn con và đặt trong máng cỏ vì quán trọ không còn chỗ.” (Lu-ca 2:7, Kinh Thánh) ↩︎ - Câu “Hỡi chư thần: có Thượng Đế!” là trích dẫn từ bài thơ “Le Titan” của Victor Hugo trong tác phẩm “La Légende des Siècles” (Huyền thoại Muôn đời). Đây là câu kết của bài thơ, nơi một vị thần khổng lồ bay lên trời để thông báo cho các vị thần nhỏ rằng có một sức mạnh lớn hơn đang tồn tại trong vũ trụ. ↩︎
- Trích sách “Rosa-cruz novela” (Tiểu thuyết về Thập Tự Hoa Hồng) của B.S. Arnold Krumm-Heller. ↩︎
- Trong đoạn trích Kinh Thánh ở trên, phần nội dung trong dấu ngoặc tròn là do thầy Samael Aun Weor bổ sung. Các cụm từ trong ngoặc chỉ bảy luân xa không được dịch sát từng chữ từ những mô tả trong nguyên bản, mà được diễn đạt bằng các tên gọi quen thuộc hơn với độc giả Việt Nam. Cách đối chiếu này dựa trên tên tiếng Phạn và những lời giải thích do chính tác giả đưa ra trong Tarot và Kabbalah, chương LXXIX, “Bảy Hội Thánh trong Khải Huyền của Thánh Gioan và mối liên hệ với Cây Kabbalah”.
Ê-phê-sô — luân xa gốc — Mūlādhāra
Si-miệc-nơ — luân xa xương cùng — Svādhiṣṭhāna
Bẹt-găm — luân xa đám rối dương — Maṇipūra
Thi-a-ti-rơ — luân xa tim — Anāhata
Sạt-đe — luân xa thanh quản — Viśuddha
Phi-la-đen-phi — luân xa thiên mục — Ājñā
Lao-đi-xê — luân xa của tuyến tùng — Sahasrāra
Nguyên văn: “trung tâm từ lực của tuyến tiền liệt”. Tác giả đồng nhất trung tâm này với luân xa Svadhisthana, thường được gọi là luân xa xương cùng. ↩︎ - “Tinh” ở đây chỉ khí lực sinh dục của cả hai giới tính. ↩︎
