Biện chứng tâm thức – Chương 1

✏ Tác giả: Samael Aun Weor 📖 Biên chứng tâm thức

Chương này vẫn đang trong quá trình dịch.


[Đoạn 1-97]

“Nếu một người cảm thấy đau đớn hoặc bị tổn thương khi bị phỉ báng, vu khống, bị tố cáo hoặc bị buộc tội với bằng chứng giả mạo thì đó là dấu hiệu cho thấy người này vẫn mang trong mình cái Tôi của sự tự mãn” – Samael Aun Weor.

PHƯƠNG PHÁP LÀM TAN RÃ CÁI TÔI

Phương pháp tốt nhất để làm tan rã cái Tôi là trải nghiệm cuộc sống thực tiễn một cách mãnh liệt.

Sự tương tác với người xung quanh là một tấm gương kỳ diệu, khi nhìn vào đó ta có thể chiêm ngưỡng cái Tôi một cách toàn diện.

Trong mối quan hệ với đồng loại của mình, những khiếm khuyết ẩn sâu trong tiềm thức nảy sinh một cách tự nhiên, chúng bộc phát ra ngoài bởi vì tiềm thức phản bội chúng ta. Nếu luôn ở trong trạng thái nhận thức tỉnh táo, thì chúng ta sẽ nhìn thấy được bản chất của những khiếm khuyết này. Niềm vui lớn nhất của học trò Gnosis là được ăn mừng khi phát hiện ra một trong những khiếm khuyết của mình. Khi một khiếm khuyết được phát hiện, nó sẽ chết. Khi phát hiện ra một khiếm khuyết, ta nên đặt nó vào một khung cảnh, giống như một người đang xem phim, nhưng không chê trách hay đánh giá.

Chỉ hiểu khiếm khuyết bằng lý trí là chưa đủ, thêm vào đó ta cần phải thiền sâu sắc trong nội tâm để nắm bắt được khiếm khuyết trong các cấp độ của tâm trí.

Tâm trí có nhiều cấp độ và chiều sâu và chừng nào ta chưa thấu hiểu được một khiếm khuyết ở tất cả các cấp độ của tâm trí thì công việc của chúng ta vẫn chưa hoàn thành. Khiếm khuyết đó sẽ vẫn tiếp tục tồn tại như một con quỷ cám dỗ trong sâu thẳm tiềm thức của chúng ta.

Khi một khiếm khuyết được thấu hiểu toàn diện ở tất cả các cấp độ của tâm trí, thì khiếm khuyết đó sẽ tan rã khi cái Tôi nhân cách hóa nó đã được tan rã và tiêu biến thành cát bụi vũ trụ.

Đây là cách mà chúng ta tiếp tục chết trong từng khoảnh khắc. Đây là cách mà ta tiếp tục thiết lập trong mình một trung tâm ý thức cố định, một trọng tâm cố định.

Bên trong những người chưa ở trạng thái thoái hóa cuối cùng vẫn còn Phật tính, nguyên lý Phật tính nội tâm, vật chất tâm lý hay nguyên liệu thô để tạo ra thứ gọi là Tâm hồn.

Cái Tôi đa nguyên đã ngu ngốc sử dụng vật liệu tâm lý nói trên vào những vụ nổ nguyên tử phi lý của sự đố kỵ, tham lam, hận thù, ghen tuông, tà dâm, bám chấp và chạy theo hão danh, v.v.

Khi cái Tôi đa nguyên chết đi trong từng khoảnh khắc, vật liệu tâm lý ấy trở thành trung tâm ý thức cố định.

Đây là cách chúng ta dần dần cá thể hóa bản thân. Chúng ta có thể cá thể hóa bản thân bằng cách làm tan rã cái Tôi. Tuy nhiên, chúng ta phải hiểu rõ rằng tính cá thể không phải là tất cả. Với sự kiện ở Bethlehem [1] thì chúng ta nên chuyển sang tính siêu cá thể.

[1] Bethlehem là nơi sinh của Chúa Giêsu thành Nazareth. Sự kiện ở Bethlehem chỉ việc chúng ta hiện thân Đức Kitô. (Theo Phúc Âm Lu-ca và Ma-thi-ơ thì Giê-su được Ma-ri-a là vợ bác thợ mộc Giu-sê, sinh ra ở Bethlehem xứ Judea).

Làm tan rã cái Tôi là một việc rất nghiêm túc. Chúng ta cần phải tìm hiểu bản thân một cách sâu sắc, trong tất cả các cấp độ của tâm trí. Cái Tôi là một cuốn sách nhiều tập.

Chúng ta cần nghiên cứu phép biện chứng, suy nghĩ, cảm xúc, hành động của mình trong từng khoảnh khắc, mà không biện minh hay lên án. Chúng ta cần phải thấu hiểu toàn vẹn từng khuyết điểm của mình đến tận những tầng sâu nhất của tâm trí.

Cái Tôi đa nguyên là tiềm thức. Khi chúng ta làm tan rã cái Tôi thì tiềm thức sẽ trở thành ý thức.

Chúng ta cần chuyển tiềm thức thành ý thức. Việc này chỉ đạt được bằng cách tiêu diệt cái Tôi.

Khi ý thức tiến đến chiếm hữu vị trí của tiềm thức thì ta đạt được cái gọi là ý thức liên tục.

Người có được ý thức liên tục thì sẽ sống có ý thức ở mọi thời điểm, không chỉ trong thế giới vật chất mà còn trong các cõi siêu việt.

Con người hiện có 97% tiềm thức. Đó là lý do tại sao tiềm thức ngủ sâu không chỉ trong thế giới vật chất, mà còn trong các thế giới siêu cảm khi cơ thể vật chất đang ngủ và sau khi chết.

Chúng ta cần cái Tôi chết đi. Chúng ta cần chết đi trong từng khoảnh khắc, ngay bây giờ và ở đây, không chỉ trong thế giới vật chất, mà còn trong tất cả các cõi của Tâm trí Vũ trụ.

Chúng ta không nên khoan dung với bản thân mình. Chúng ta nên thực hiện việc mổ xẻ cái Tôi bằng con dao tự phê bình sắc bén.

TRẬN CHIẾN CỦA CÁC KHÁI NIỆM ĐỐI NGHỊCH

Một bậc thầy vĩ đại đã nói: “Hãy chỉ tìm kiếm sự khai ngộ, rồi mọi thứ khác sẽ được ban thêm cho con” [2].

[2] “Vậy các ngươi đừng lo lắng mà nói rằng, ‘Chúng ta sẽ ăn gì?’ hoặc ‘Chúng ta sẽ uống gì?’ hoặc ‘Chúng ta sẽ mặc gì?’ Vì các dân ngoại luôn tìm kiếm những điều ấy, còn Cha các ngươi trên Trời đã biết các ngươi cần những điều ấy rồi. Nhưng trước hết hãy tìm kiếm vương quốc Ðức Chúa Trời và sự công chính của Ngài, để các ngươi sẽ được ban thêm mọi điều ấy nữa”.
(Chúa Giê-su, Ma-thi-ơ 6:31-33, Kinh Thánh).

Kẻ thù tồi tệ nhất của sự khai ngộ là cái Tôi. Cần phải biết rằng cái Tôi là một nút thắt trong dòng chảy của sự tồn tại, một chướng ngại vật kiến nguy trí mạng trong dòng chảy của cuộc sống tự do.

Tăng hỏi Sư: “Thế nào là Đạo?”

Núi đẹp quá!”, nhà sư nói về ngọn núi nơi thầy trú ẩn.

Tăng nói: “Kẻ học này hỏi Đạo, sao sư lại nói núi đẹp?

Sư trả lời: “Chừng nào con vẫn chưa vượt qua ngọn núi thì con không thể đạt tới Đạo[3].

“Chừng nào con vẫn chưa vượt qua ngọn núi thì con không thể đạt tới Đạo”.

[3] Trích “Cảnh Đức Truyền Đăng Lục”, Tập 7, Chương: Thiền Sư Duy Khoan. Xem thêm tại đây.

Một nhà sư khác đã hỏi thầy đó chính câu hỏi đấy. Bậc thầy đã trả lời:

“Đạo đây, ngay trước mắt con”.

“Sao con không thấy?” 

“Bởi vì con có cái Tôi”.

“Thầy có thấy không?”

Chừng nào con vẫn nhìn mọi thứ bằng cái nhìn nhị nguyên và nói rằng ‘Tôi không thể’, ‘Thầy có thể’, v.v. thì con vẫn sẽ bị che mắt bởi cái nhìn tương đối đó”.

“Khi không có con và không có thầy thì có thấy không?”

“Khi không có con và không có thầy thì còn ai muốn thấy?” [4].

[4] Trích “Cảnh Đức Truyền Đăng Lục”, Tập 7, Chương: Thiền Sư Duy Khoan. Xem thêm tại đây.

Nền tảng của cái Tôi là tâm trí nhị nguyên. Cái Tôi được duy trì bởi trận chiến của các khái niệm đối nghịch.

Mọi suy nghĩ đều được hình thành dựa trên trận chiến của các khái niệm đối nghịch. Nếu nói “người này hoặc người kia cao” thì ý của ta là “anh ấy không thấp”. Nếu nói rằng “chúng tôi đang đi vào” thì ý của ta là “chúng tôi đang không đi ra”. Nếu nói rằng mình đang vui thì ta cũng đang khẳng định rằng mình không buồn, v.v.

Các vấn đề của cuộc sống chỉ là các dạng thức tinh thần với hai cực: tích cực và tiêu cực. Tâm trí tạo ra và duy trì các vấn đề. Khi chúng ta ngừng suy nghĩ về một vấn đề thì chắc chắn vấn đề đó sẽ kết thúc.

Niềm vui và nỗi buồn, khoái cảm và khổ đau, thiện và ác, chiến thắng và thất bại tạo thành trận chiến của các khái niệm đối nghịch. Đây cũng chính là nền tảng của cái Tôi.

Chúng ta đang sống một cuộc sống khốn khổ và bị xô đẩy bởi các khái niệm đối nghịch: chiến thắng và thất bại, thích và không thích, khoái cảm và đau đớn, thất bại và thành công, cái này và cái kia, v.v.

Chúng ta cần phải giải phóng mình khỏi sự lộng hành của các khái niệm đối nghịch. Điều này chỉ có thể xảy ra thông qua việc học cách sống trong từng khoảnh khắc mà không khái niệm hóa sự việc dưới bất kỳ hình thức nào, không mơ mộng, không huyễn tưởng.

“Các bạn đã bao giờ quan sát thấy những viên đá bên đường tỏa sáng và tinh khiết như thế nào sau một cơn mưa xối xả chưa? Người ta chỉ có thể thán phục mà thốt lên ‘Ồ!'” [5].

Chúng ta nên thấu hiểu cái “Ồ!” của sự vật mà không làm biến dạng câu cảm thán thần thánh đó với trận chiến của các khái niệm đối nghịch.

[5] Trích “The Buddhist Sects of Japan, Vol. 84” bởi E Steinilber-Oberlin và Kuni Matsuo, 1938.

Triệu Châu hỏi thầy Nam Tuyền: “Đạo là gì?”.

Nam Tuyền trả lời: “Đời sống hằng ngày là Đạo”.

“Có cách nào để sống theo không?”

“Nếu cố để sống theo thì con đã xa nó rồi” [6].

[6] Nguồn: Vô Môn Quan, Tắc 19.

“Đừng cố gắng hát bài hát này, hãy để nó tự hát. Chẳng phải những trục trặc khiêm tốn tự đến sao?” [7].

[7] Trích “Zen Buddhism” bởi Christmas Humphreys, Chương 6.

Hãy nhớ câu này: “Gnosis chỉ tồn tại trong thực tế. Nó héo tàn trong những khái niệm trừu tượng, và khó mà tìm thấy ngay cả trong những suy nghĩ cao thượng nhất”.

Một vị tăng hỏi thiền sư Mục Châu: “Chúng ta phải mặc quần áo và ăn hàng ngày. Làm thế nào chúng ta có thể thoát khỏi điều này?”

Thiền sư trả lời: “Chúng ta ăn, chúng ta mặc quần áo”.

Vị tăng nói: “Con không hiểu”.

“Thế thì mặc quần áo vào và ăn đi”, thầy đáp [8].

[8] Trích “古尊宿語錄” 2.6, theo bản dịch tiếng Anh ở “Zen Buddhism” bởi Christmas Humphreys, Chương 6.

Đây chính xác là hành động mà không bị vướng mắc vào các khái niệm đối nghịch: Chúng ta có ăn không? Chúng ta có mặc quần áo không? Tại sao chúng ta phải phức tạp hóa vấn đề này lên? Tại sao lại phải nghĩ đến những thứ khác trong khi đang ăn và mặc quần áo?

Nếu bạn đang ăn thì hãy ăn; nếu đang mặc quần áo thì hãy mặc và nếu đang đi bộ trên đường thì hãy đi, đi và đi, nhưng đừng suy nghĩ về những thứ khác. Hãy chỉ làm việc mà bạn đang làm. Đừng trốn tránh sự thật, đừng gán cho chúng nhiều ý nghĩa, ký hiệu, bài giảng, và lời cảnh báo. Đừng trải nghiệm sự thật như thể chúng là những câu chuyện ngụ ngôn; hãy trải nghiệm sự thật với tâm trí ở trạng thái “đón nhận” trong mọi khoảnh khắc.

Hãy hiểu rằng tôi đang nói với các bạn về con đường của hành động mà không có trận chiến đau đớn của các khái niệm đối nghịch.

Hành động mà không có sự phân tâm, không trốn tránh, không huyễn tưởng, không khái niệm hóa dưới bất kỳ hình thức nào.

Những người bạn yêu quý, hãy thay đổi tính cách của mình thông qua hành động thông minh, không bị mắc kẹt trong trận chiến của các khái niệm đối nghịch.

Khi chúng ta đóng cửa không cho huyễn tưởng đi vào thì trực giác sẽ được thức tỉnh.

Khi không còn trận chiến của các khái niệm đối nghịch, chúng ta sẽ hành động bằng trực giác. Đó là hành động viên mãn. Ở nơi nào có sự viên mãn thì ở nơi đó cái Tôi sẽ vắng bóng.

Hành động bằng trực giác sẽ dẫn ta đến sự thức tỉnh của tâm thức.

Hãy làm việc và nghỉ ngơi thích hợp. Hãy để cho mình trôi theo dòng đời. Hãy xả hết dòng nước đục ngầu và thối rữa của thói quen suy nghĩ. Rồi trong khoảng không đó, trí tuệ Gnosis và niềm vui của cuộc sống sẽ tuôn trào.

Khi không còn cuộc chiến của các khái niệm đối nghịch thì hành động thông minh này sẽ nâng chúng ta đến một tầm cao mà ở đó, một điều gì đó phải được phá vỡ. Khi mọi thứ diễn ra tốt đẹp thì cái mái nhà kiên cố của suy nghĩ sẽ bị phá vỡ. Ánh sáng và sức mạnh của Bản thể sâu thẳm sẽ tràn vào tâm trí, một tâm trí đã ngừng mơ.

Sau đó, trong thế giới vật chất cũng như ở bên ngoài, khi cơ thể vật chất đang ngủ, chúng ta sẽ sống hoàn toàn có ý thức và khai sáng, tận hưởng phúc lạc của cuộc sống ở các cõi siêu việt.

Việc tạo áp lực lên tâm lý liên tục và việc rèn luyện này sẽ làm thức tỉnh ý thức. Nếu chúng ta đang ăn nhưng lại nghĩ về kinh doanh thì rõ ràng là chúng ta đang mơ. Nếu chúng ta đang lái ôtô nhưng lại nghĩ đến người yêu, thì tất nhiên là chúng ta không tỉnh táo, chúng ta đang mơ. Nếu chúng ta đang làm việc và nhớ đến bạn bè hoặc anh em của mình, v.v., thì rõ ràng là chúng ta đang mơ.

Mọi người đang sống mơ màng trong thế giới vật chất, và cũng mơ màng trong các thế giới nội tâm khi cơ thể vật chất đang ngủ.

Ta cần phải ngừng mơ trong các thế giới nội tâm. Khi ngừng mơ trong thế giới vật chất thì chúng ta sẽ thức tỉnh ngay tại đây và bây giờ, và sự thức tỉnh đó sẽ xuất hiện trong các cõi siêu việt.

Đầu tiên ta hãy tìm kiếm sự khai ngộ và mọi thứ ấy sẽ được ban thêm cho các anh em[9].

[9] Câu này viết theo Ma-thi-ơ 6:33: “Nhưng trước hết hãy tìm kiếm vương quốc Ðức Chúa Trời và sự công chính của Ngài, rồi anh em sẽ được mọi thứ ấy”.

Bất kỳ người nào đã khai sáng thì có thể nhìn thấy con đường [thấy đạo]. Những người chưa khai sáng thì sẽ không nhìn thấy con đường sẽ dễ bị lạc lối và rơi xuống vực thẳm.

Ta cần cố gắng và thận trọng kinh khủng trong từng giây phút, từng khoảnh khắc để không bị ngủ mơ giữa ban ngày. Chỉ một phút thiếu ý thức là đủ để tâm trí lại mơ màng ngay khi ta sực nhớ ra cái gì đó, khi nghĩ đến một chuyện khác với công việc và hành động mà chúng ta đang làm trong hiện tại.

Nếu chúng ta học cách tỉnh táo trong từng khoảnh khắc ở thế giới vật chất, thì chúng ta cũng sẽ sống tỉnh táo và ý thức được về bản thân trong từng khoảnh khắc ở các cõi siêu việt khi cơ thể vật chất đang ngủ và cả ở sau khi chết.

Thật đau đớn khi biết rằng ý thức của nhân loại đang ngủ và chìm sâu trong những giấc mơ, không chỉ trong lúc cơ thể đang ngủ, mà ngay cả trong trạng thái, trớ trêu thay, được gọi là tỉnh giác.

Hành động không bị dính mắc vào tâm nhị nguyên sẽ thức tỉnh Tâm thức.

K-N

Tôi phải tuyên bố trước phán quyết long trọng của dư luận rằng mục tiêu cơ bản của mỗi học trò Gnosis là trở thành một K-N, một Kosmos-Người.

Tất cả mọi người chúng ta đều sống trong một Kosmos. Từ Kosmos có nghĩa là trật tự và chúng ta không bao giờ được quên điều này.

Kosmos-Người là một người có năm trung tâm [10] vận hành một cách hoàn hảo, trong tâm và trong Tinh chất của mình.

[10] Năm trung tâm: trung tâm vận động, trung tâm tình dục, trung tâm bản năng, trung tâm cảm xúc, trung tâm lý trí.

Để trở thành Kosmos-Người, chúng ta cần phải học cách nhận biết được sự biểu hiện của ba lực chính của vũ trụ: tích cực, tiêu cực và trung tính.

Nhưng trên con đường trở thành Kosmos-Người, một con đường hoàn toàn tích cực, chúng ta thấy rằng mọi lực tích cực đều phải đối chọi với một lực tiêu cực.

Chúng ta sẽ nhận thức được cơ chế của lực đối lập thông qua việc quan sát bản thân.

Bất cứ khi nào chúng ta dự định thực hiện một hành động đặc biệt, bất kể đó là việc tiêu diệt cái Tôi, kiểm soát tình dục, một công việc đặc biệt hay triển khai một chương trình cụ thể thì chúng ta nên quan sát và tính toán lực kháng cự; bởi vì theo bản chất, thế giới và các cơ chế của nó có xu hướng kích thích sự kháng cự và sự kháng cự đó sẽ được nhân lên gấp đôi.

Công trình càng lớn thì sức kháng cự sẽ càng lớn. Nếu chúng ta học cách tính toán sức kháng cự, chúng ta cũng sẽ có thể thành công trong việc phát triển công trình này. Đấy chính là năng lực của thiên tài, của người đã khai sáng.

LỰC KHÁNG CỰ

Lực kháng cự chính là các lực đối lập. Lực kháng cự là vũ khí bí mật của cái Tôi.

Lực kháng cự là lực tâm lý của cái Tôi chống lại việc chúng ta trở nên có ý thức về tất cả các khiếm khuyết tâm lý của mình.

Khi lực kháng cự xuất hiện, cái Tôi có xu hướng đi lạc đề và tìm cách bào chữa để bịt miệng hoặc che giấu lỗi lầm.

Do lực kháng cự mà những giấc mơ trở nên khó giải thích và việc biết chính bản thân mình trở nên mờ mịt.

Sức kháng cự hoạt động dựa trên một cơ chế phòng thủ. Cơ chế này cố gắng bỏ qua những lỗi tâm lý khó chịu, để chúng ta không nhận thức được chúng và tiếp tục là nô lệ tâm lý.

Nhưng, trong thực tế, tôi phải nói rằng có thể vượt qua được lực kháng cự bằng các biện pháp sau:

  1. Nhận ra lực kháng cự.
  2. Xác định lực kháng cự.
  3. Thấu hiểu lực kháng cự.
  4. Rèn luyện trong lực kháng cự.
  5. Vượt qua và làm tan rã lực kháng cự bằng phương pháp Siêu Động Lực Tình Dục.

Nhưng cái Tôi sẽ chiến đấu lại trong quá trình phân tích sự kháng cự để che giấu những ngụy biện, bởi việc này đe dọa quyền thống trị của nó trong tâm trí chúng ta.

Khi cái Tôi đang chống trả, một người phải khẩn cầu đến một sức mạnh siêu việt hơn tâm trí, đó chính là ngọn lửa của con rắn Kundalini của người Hindu.

THỰC HÀNH

Thông qua việc thực hành, trải nghiệm và áp dụng vào đời sống bất kỳ một phương pháp nào mà tôi đã cống hiến cho nhân loại, người học trò chắc chắn sẽ đạt được sự giải phóng tâm lý.

Có những người hay nói về những điều kỳ diệu của luân hồi, Atlantis, thuật luyện kim đan, cái Tôi, về những biểu hiện của cõi cảm xúc. Đối với thế giới bên ngoài, họ là chuyên gia về những chủ đề này nhưng thực chất họ chỉ nhận được thông tin từ lý trí. Trong sâu thẳm, những người này không biết bất cứ điều gì. Khi sắp chết, những người hay thể hiện này chẳng còn gì ngoài những thông tin lưu trữ trong bộ nhớ. Những thứ này là vô dụng ở thế giới bên kia bởi vì ý thức của họ vẫn tiếp tục ngủ mê.

Nếu một người bị giam cầm trong lý thuyết, nếu họ không chịu thực hành, không ý thức được về những gì tôi đã dạy trong sách, nếu họ cứ để giáo lý trong bộ nhớ, thì có thể nói rằng người ta đã lãng phí thời gian của mình một cách thảm hại.

Trí nhớ là nền tảng để hình thành Trung tâm Lý trí. Khi một người khao khát một điều gì đó cao cả, khi tầm nhìn của một người vượt qua những giới hạn của tiềm thức và thấy những gì họ đã giữ lại trong ký ức và sau đó phân tích về những gì đã xảy ra gần đây hay quán chiếu về những giáo lý trong một cuốn sách huyền học, thì những giá trị đó sẽ chuyển sang giai đoạn cảm xúc của Trung tâm Lý trí. Khi một người muốn biết về ý nghĩa sâu xa của những giáo lý đó và hoàn toàn tập trung trong thiền, thì rõ ràng là những giáo lý đó sẽ được chuyển đến Trung tâm Cảm xúc và sẽ được cảm nhận trong sâu thẳm của tâm hồn.

Khi giáo lý – những giá trị có thể nhận biết được của Phật tính – đã được trải nghiệm hoàn toàn thì những giá trị đó cuối cùng sẽ còn mãi ở trong tâm thức và sẽ không bao giờ mất đi. Qua đó, Phật tính sẽ được củng cố thêm nữa.

Bây giờ chúng ta đã hiểu cách để trở nên có ý thức hơn về những giáo lý Gnosis mà tôi đã truyền tải trong cuốn sách này và những cuốn sách tôi đã viết trước đây.

Thiền có tác dụng ghê gớm trong việc làm cho chúng ta có ý thức về những giáo lý Gnosis. Tuy nhiên, chúng ta đừng phạm sai lầm cất giữ những lời dạy trong mớ lý thuyết hoặc trong trí nhớ. Bởi nếu cứ như vậy, chúng ta sẽ không bao giờ làm chủ được tâm trí.

(Còn nữa).


Leave a Reply